430 từ
Sáng thứ Hai, Diệp Oanh bước vào bệnh viện với tâm trạng không mấy thoải mái. Chiếc nhẫn gắn chip trên tay cô lấp lánh như một lời nhắc nhở về sự chiếm hữu của Thẩm Hàn Ngôn. Dù cô đã thử dùng mọi cách để tháo nó ra, thậm chí là dùng cả dầu bôi trơn y tế trong phòng khám, nhưng chiếc nhẫn vẫn trơ trơ như được đúc liền vào da thịt.
"Bác sĩ Diệp, hôm nay chị có một ca đặc biệt. Là Tổng giám đốc tập đoàn bất động sản Vạn Đạt - Tần thiếu gia." Y tá Tiểu Mai hào hứng chạy lại thì thầm. "Nghe nói anh ta rất đẹp trai, nhưng lại gặp vấn đề khó nói. Chị nhớ kiểm tra 'kỹ' một chút nhé!"
Diệp Oanh thở dài, điều chỉnh lại gọng kính: "Trong mắt tôi chỉ có bệnh nhân, không có thiếu gia. Cho anh ta vào đi."
Tần thiếu gia bước vào phòng khám với vẻ ngoài hào nhoáng nhưng nét mặt đầy lo âu. Anh ta nhìn Diệp Oanh, ánh mắt bỗng chốc sáng lên khi thấy một nữ bác sĩ xinh đẹp và điềm tĩnh như vậy.
"Bác sĩ Diệp, tôi nghe danh cô đã lâu. Vấn đề của tôi... có chút nhạy cảm." Tần thiếu gia vừa nói vừa cố tình để lộ chiếc đồng hồ hàng hiệu, cố gắng gây ấn tượng.
Diệp Oanh vẫn giữ vẻ mặt chuyên nghiệp lạnh lùng: "Mời anh nằm lên giường khám, chúng ta cần kiểm tra thực thể để đánh giá tình trạng bệnh lý."
Trong khi đó, tại văn phòng làm việc của mình, Thẩm Hàn Ngôn bỗng nhiên dừng tay trên bàn phím. Hệ thống cảnh báo nhịp tim trên chiếc nhẫn của Diệp Oanh đang báo động. Nhịp tim của cô tăng nhanh – đó là phản ứng tự nhiên của cô khi phải tiếp xúc với "vùng nhạy cảm" của bệnh nhân để làm việc.
Thẩm Hàn Ngôn nheo mắt, đôi đồng tử co lại đầy nguy hiểm. Cậu lập tức xâm nhập vào hệ thống camera phòng khám của bệnh viện. Hình ảnh Tần thiếu gia đang nằm trên giường, còn Diệp Oanh thì đang đeo găng tay cao su chuẩn bị kiểm tra khiến cậu tức giận đến mức bẻ gãy cả chiếc bút chì trong tay.
"Chị Oanh Oanh, chị dám dùng đôi tay đã chạm vào em để chạm vào kẻ khác sao?"
Cậu gõ một chuỗi lệnh nhanh như chớp. Ngay lập tức, toàn bộ hệ thống điện của khu vực phòng khám Nam khoa bị cắt phụt.