MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSa Vào Bẫy NgọtChương 15: TRẢ GIÁ

Sa Vào Bẫy Ngọt

Chương 15: TRẢ GIÁ

492 từ

Vừa bước chân vào cửa nhà, Diệp Oanh đã bị một lực mạnh kéo vào lòng. Cửa sập lại, tiếng khóa điện tử kêu "tạch" một tiếng khô khốc.

Thẩm Hàn Ngôn không nói một lời, cậu đè cô lên cửa, đôi mắt đỏ ngầu vì ghen tuông. Cậu cầm lấy đôi bàn tay vẫn còn vương mùi găng tay cao su của cô, đưa lên miệng cắn mạnh vào đầu ngón tay.

"Đau... Hàn Ngôn, em điên rồi!" Diệp Oanh bật khóc.

"Em điên? Đúng, em điên từ mười năm trước rồi!" Thẩm Hàn Ngôn gầm nhẹ, cậu xé toạc chiếc áo sơ mi mỏng manh của cô. "Đôi tay này, hôm nay đã chạm vào hắn ta đúng không? Chỗ nào? Ở đây? Hay ở đây?"

Cậu thô bạo dùng khăn ướt lau mạnh vào lòng bàn tay cô như muốn lột sạch lớp da đó đi. Diệp Oanh run rẩy, cô chưa bao giờ thấy cậu đáng sợ như thế này. Vẻ nhút nhát thường ngày biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại một con thú dữ đang bị xâm phạm lãnh thổ.

Cậu bế xốc cô lên, ném xuống sàn nhà lạnh lẽo ngay trong phòng khách. Cậu không cho cô lên giường, vì cậu muốn cô phải ghi nhớ sự "trừng phạt" này.

"Em sẽ giúp chị khử trùng."

Cậu cúi xuống, nụ hôn nồng nặc mùi giận dữ phủ kín lấy môi cô. Đêm đó là một cuộc chinh phạt không khoan nhượng. Thẩm Hàn Ngôn dùng sự dẻo dai của mình để ép Diệp Oanh phải thừa nhận rằng cô chỉ thuộc về một mình cậu. Cậu bắt cô phải dùng chính đôi bàn tay đã "khám bệnh" cho người khác để ôm chặt lấy cổ mình, để cảm nhận sự tồn tại chân thực nhất của cậu.

Trong cơn mê loạn, Diệp Oanh nức nở: "Chị sai rồi... Hàn Ngôn... chị không dám nữa..."

"Chị biết sai ở đâu không?" Cậu thúc mạnh, khiến cô run lên bần bật.

"Chị không nên... nhìn người khác... không nên chạm vào người khác..."

"Ngoan." Thẩm Hàn Ngôn hôn lên những giọt mồ hôi trên trán cô, giọng nói bỗng chốc trở nên dịu dàng đến đáng sợ. "Chị chỉ cần khám cho một mình em thôi. Nếu em có 'hỏng', chị chính là người chịu trách nhiệm cả đời, đúng không bác sĩ Diệp?"

Đêm tàn, Diệp Oanh thiếp đi trong sự kiệt sức. Thẩm Hàn Ngôn nhìn người phụ nữ trong lòng mình, tay cậu lướt nhẹ trên màn hình máy tính, xóa sạch mọi dấu vết truy cập vào bệnh viện lúc nãy. Cậu đã chuẩn bị sẵn một bản báo cáo thực tập giả để gửi cho bệnh viện, lấy lý do hệ thống gặp sự cố kỹ thuật khách quan.

Cậu khẽ vuốt tóc cô, thầm nghĩ: Oanh Oanh, nếu chị còn muốn cứu người, thì người đầu tiên chị phải cứu chính là kẻ tâm thần phân liệt vì yêu chị là em đây.