MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSáng Lên Trường, Tối Lên Giường - Đồng Mạn NghiênChương 29: “Cược cái gì?”

Sáng Lên Trường, Tối Lên Giường - Đồng Mạn Nghiên

Chương 29: “Cược cái gì?”

460 từ · ~3 phút đọc

“Đồng Mạn Nghiên, em biết cái khách sạn này của ai không?” 

“Ưm, dĩ nhiên là không biết. Nhưng... dù sao cũng không phải của nhà anh.” 

“của nhà tôi.” Hắn phản bác lại ngay lập tức. 

Mạn Nghiên im bặt, xấu hổ đến mức muốn thời gian quay ngược, để cô không phải thốt ra cái câu nói ngớ ngẩn đó. 

“Em mặc kệ, ở đây không thể được. Với lại anh nên quay trở về phòng đi, biết đâu thầy Vương vẫn còn ở đó chờ anh đó.” 

Nếu Vương Phong còn dám ở lại, Tôn Bách Thần sẽ tẩn cho anh một trận! Nhưng điều Mạn Nghiên nói không phải không có lý. Hắn sầu não. 

Nhân lúc Tôn Bách Thần còn phân vân, cô nhanh chóng tìm cách lấy lòng. Mạn Nghiên kiễng chân cao, hôn chụt chụt vài cái lên khắp khuôn mặt hắn. 

“Đừng giận nhé! Em về phòng đây.” 

Mạn Nghiên chạy nhanh đi mất. Tôn Bách Thần bước vài bước theo cô, rồi dừng lại. Hắn đứng nhìn cô đi vào bên trong phòng, đóng chặt cửa mới bỏ đi. 

Tôn Bách Thần nghĩ lại chuyện ban nãy, bật cười thành tiếng. Cái bộ dạng mộng du của Mộng Nghiên, chắc chắn giả trận đến mức lừa được mỗi Vương Phong! 

Ngoài hành lang vắng, bóng dáng người đàn ông cô độc đi về phòng... 

“Còn chưa về?” 

Tôn Bách Thần bất lực dựa lưng vào tường, nhìn tên đàn ông đang nghiêm nhiên ngồi trên giường, sấy tóc. 

“Cho tôi tá túc một đêm đi. Cậu cũng biết lão Bách ngáy to, ai dám ngủ chung phòng với lão. Giường cũng có hai chiếc, cậu đừng keo kiệt như vậy.” 

Tôn Bách Thần bước nhanh đến trước mặt Vương Phong, giơ chân lên đá mạnh vào thành giường, ngay sát chân của anh. 

Vương Phong giật nảy mình, suýt chút làm rơi cái máy sấy. 

“Đại tổ tông, xin lỗi, xin lỗi cậu.... Tôi sấy tóc xong sẽ lăn ra ngủ, nhất định không làm phiền đến cậu nữa.” 

Hắn ném cho cậu cái ánh mắt khinh bỉ, rồi đi đến tủ đồ, lấy ra một cái áo choàng tắm. 

“Bách Thần, cậu đi đâu thế?” 

“Tắm.” Hắn đáp nhát gừng. 

Mẹ kiếp, cả người hắn nóng hừng hực. Nếu không xả nước ào ào cho tỉnh táo, đêm nay đừng mong ngủ được. 

“Sao lại tắm? Trước đó cậu vừa bảo buồn ngủ mà?” 

“Cái thằng lắm mồm này, cậu dám thốt ra một lời nữa, tôi sẽ đạp cậu ra ban công đấy.” 

Tảm giờ sáng, sinh viên trường đại học Bắc Thành tập trung dưới bãi tắm, chuẩn bị tham gia các trò chơi team building trên biển.