MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSáng Lên Trường, Tối Lên Giường - Đồng Mạn NghiênChương 31: Có người đuối nước

Sáng Lên Trường, Tối Lên Giường - Đồng Mạn Nghiên

Chương 31: Có người đuối nước

482 từ · ~3 phút đọc

Hắn đang ngồi nghỉ ngơi thì Vương Phong đến gần. Anh ngồi xuống gần Tôn Bách Thần, tay chống ra đằng sau, cất lời oán trách: 

“Mẹ kiếp, cậu không thể giả vờ nhường tôi chút sao? Mười mấy năm nay tôi cố gắng nhiều như vậy, vẫn không thắng nổi cậu một lần.” 

Tôn Bách Thần hiểu ý anh, nhưng hắn không đáp lại. Mặt hắn thoáng tia buồn, nheo mắt nhìn thẳng lên bầu trời rực nắng để che đậy cảm xúc. Hắn thở dài, hỏi: 

“Vương Phong, lần này cậu bám theo tôi là do mẹ hay cậu tôi nhờ vả đây?” 

Tôn Bách Thần chỉnh lại tư thế, chân duỗi thẳng ra nền cát vàng. Hắn khui 

một lon bia lặn, uống một hơi cạn. Sẵn tiện, Tôn Bách Thần khui thêm một 

lon cho Vương Phong, để lên tấm thảm trải sẵn bên cạnh. 

“Hừ, ông đây buồn chán nên muốn đi theo hít chút gió biển thôi.” 

Vương Phong cầm lon bia uống ừng ực. Không khí đột nhiên nặng trịch, trong lòng mỗi người đang mang một bầu tâm sự, mà không cần nói ra, đối phương của họ cũng có thể hiểu rõ. 

“Bách Thần, mẹ cậu nhớ cậu. Nếu cậu không muốn về nhà sống, ít nhất cũng nên về thăm bà thường xuyên đi.” 

Tôn Bách Thần buồn chán cầm lon bia bóp chặt, ánh mắt hướng về phía chân trời ngoài biển khơi rộng lớn. Hắn quay sang nhìn Vương Phong, khóe môi nhếch nhẹ lên châm biếm: 

“Cuối cùng cũng lộ ra mục đích rồi à? Nói xem, mẹ tôi trả cậu bao nhiêu tiền để cậu phí sức giúp bà như vậy?” 

“Khỉ khô! Nhìn tôi giống thằng thiếu tiền lắm à?” 

Tôn Bách Thần nói để trêu anh thế thôi, chứ hắn hiểu rõ tính tình của Vương Phong. Mẹ hắn chỉ cần gọi điện thoại kể lể với anh vài câu, kèm theo mấy tiếng sụt sịt như sắp khóc, Vương Phong liền không chút do dự mà đồng ý ngay với mọi thỉnh cầu của bà ấy. 

Nhưng hiện tại Tôn Bách Thần chưa muốn về nhà, bởi vì nơi đó chứa đựng nhiều kỷ niệm đau buồn, thành thật hắn vẫn không dám đối diện. Hơn nữa gặp mẹ hắn thật phiền phức, bà sẽ lại ca thán bài ca lấy vợ sinh con, rồi dẫn hết cô này đến cô khác về nhà, ép hắn tiếp chuyện, làm quen. 

Hắn lười biếng đứng dậy, định đi về khách sạn thì bị thầy hiệu trưởng gọi lại. 

“Này, hai cậu mau ra ngoài này đi. Chúng ta sẽ chụp vài tấm hình làm kỷ niệm.” 

Tôn Bách Thần không muốn đi, nhưng bị Vương Phong kẹp chặt cổ kéo theo. 

“Này bộ mặt trường đại học Bắc Thành, thiếu cậu là không ổn đâu đấy.”