MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSáng Lên Trường, Tối Lên Giường - Đồng Mạn NghiênChương 41: “Tôi đâu có than phiền.”

Sáng Lên Trường, Tối Lên Giường - Đồng Mạn Nghiên

Chương 41: “Tôi đâu có than phiền.”

618 từ · ~4 phút đọc

“Hai mươi mốt tuổi rồi, có người yêu là tốt. Bà muốn nhìn con kết hôn, được trông thấy chắt nội... hà hà..” 

Không giống với lần chú Vì hiểu lầm mối quan hệ của hai người, lần này Tôn Bách Thần không hề lên tiếng phủ nhận. 

“Bà nội, cháu với Bách Thần không giống với những gì bà nghĩ đâu.” Cô cười cười. 

"Cái con bé này, đã dẫn theo người ta về tận đây còn ngại." Bà nói thêm vài câu nữa, rồi mệt quá mà nằm xuống giường, ngủ thiếp đi. 

Đồ ăn của Mạn Nghiên mua về đã nguội bớt, cơm khô rất khó nhai. Tôn Bách Thần chỉ ăn vài muỗng, rồi bỏ phí. 

"Không ăn nữa sao? Đói như vậy có ngủ được không?" 

Cô xúc một muỗng cơm, gắp thêm một miếng sườn, đưa lên gần miệng Tôn Bách Thần nhưng bị gạt ra. 

“Không ăn nữa.” Hắn hơi gắt lên. 

Mạn Nghiên sợ hắn đói nên mới quan tâm, vậy mà hắn lại tỏ thái độ cộc cằn với cô. Mạn Nghiên không nói gì, một mình ngồi ăn hết hộp cơm của mình, rồi ăn luôn hộp cơm còn dở dang của hắn. Cũng phải thôi, một kẻ tiền đầy túi, sống trong căn biệt thự hào nhoáng, cùng một lúc dùng mấy cái thẻ ngân hàng loại VIP thì làm sao biết mùi tiền khó kiếm thế nào! 

Tôn Bách Thần chống tay lên cằm, nhíu mày quan sát thái độ của cô gái trước mặt. Hắn không ăn là chuyện của hắn, tại sao cô phải làm ra vẻ uẩn ức như vậy? 

“Muốn thế nào?” 

“Chẳng thể nào cả.” 

Cô với túi ni lông ở dưới gầm ghế, bỏ hai hộp cơm rỗng vào, rồi đứng dậy rời khỏi phòng. 

Tôn Bách Thần bám theo cô, đến giữa hành lang kéo Mạn Nghiên đẩy vào trong tường. Cô tỏ rõ sự không vui trên gương mặt, một tay cố đẩy hắn ra. 

“Tránh ra, em còn phải đi bỏ rác.” 

“Đưa đây, tôi đi bỏ.” 

Tôn Bách Thần giật túi ni lông trên tay cô, cầm về phía thùng rác, vứt mạnh vào bên trong. Cô thừa biết hắn giận cá chém thớt, nhưng cũng không thèm ngó ngàng đến hắn, một mình quay lại phòng. 

Tôn Bách Thần ngồi ở ngoài phòng bệnh một lúc, để giải tỏa bớt cảm xúc tiêu cực. Suy nghĩ thấu đáo, hắn mới đi vào. 

Mạn Nghiên ngồi ở bên cạnh hắn, do dự một hồi, cuối cùng cô đưa ra đề nghị: 

“Bách Thần, ngày mai em đi lấy vé xe. Một mình anh quay trở lại thành phố trước nhé!” 

“Tại sao?” 

Chẳng lẽ Tôn Bách Thần muốn Mạn Nghiên nói toạc ra rằng hắn không hợp với nơi giản dị này. Chất lượng sống ở quê, không thể so bì với thành phố, cơm đạm canh bạc, khó ăn là điều hiển nhiên. Tôn Bách Thần có thể ăn ít một bữa, nhưng hai ba ngày, hắn sao chịu nổi? Hơn nữa Mạn Nghiên còn phải ở bệnh viện chăm sóc bà nội, cũng không thể để hắn cứ kè kè quanh cô 

chỗ này được. Trên tất cả, Mạn Nghiên không phải hoàn toàn giận, mà vì cô quan tâm đến sức khỏe của hắn, nên mới muốn hắn ăn uống đầy đủ. 

Rõ ràng hắn không hợp chịu khổ, không hợp với chốn nông thôn quê mùa. 

“Em phải ở lại bệnh viện chăm sóc bà nội, không dám làm phiền anh!” Cô nuốt hết mấy lời định nói trong lòng, chỉ trả lời một cách ngắn gọn. 

“Tôi đâu có than phiền.”