MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ ĐóChương 411

Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ Đó

Chương 411

611 từ

Chương 411 Mẫn Tuyết Nguyệt không ngờ là Vinh Sở Lâm đưa cô ấy đến gặp hội luật sư. “Bà Vinh, đây là việc phân chia và chuyển nhượng tài sản mà ông Vinh giao cho hội luật sư chúng tôi lập lại. Tám bất động sản do ông Vinh đứng tên, mười phần trăm cổ phần của Vinh thị, cùng với tài sản cá nhân và chứng chỉ quỹ cổ phiếu, v.v. ., tất cả đều chuyển sang do bà đứng tên. Vui lòng xem kỹ hợp đồng, nếu không có vấn đề gì, thì vui lòng ký tên vào bên dưới.” Cô ấy nhìn đống tài liệu và chứng nhận trên bàn, kinh ngạc đến nỗi sắc mặt tái xanh. Quay đầu nhìn về phía Vinh Sở Lâm, anh ta lướt nhanh qua một cái, sau đó không nói thêm lời nào nữa mà cầm lấy bút ký tên xuống bên dưới ngay. Mẫn Tuyết Nguyệt cảm thấy toàn thân không ổn. “Anh điên rồi à? Sao đột nhiên anh lại giao hết tài sản sang đứng tên em?” “Sính lễ.” “Sính cái đầu anh, đây là thỏa thuận bán người thì có?” Vinh Sở Lâm không đồng ý, nói: “Sau khi gả cho anh, tất cả mọi thứ của anh đều là của em. Đây là lời hứa của anh với em, anh đã nói sẽ cho em những gì tốt nhất, vậy thì tất nhiên là phải thực hiện lời hứa của mình. Bây giờ, quyền sống chết của anh cũng nằm trong tay em, sau này em không cần phải sợ anh sẽ phản bội em. Như vậy không phải quá tốt sao? “ Mũi của Mẫn Tuyết Nguyệt đột nhiên trở nên đau nhức. “Nếu em muốn tiền, em có thể tự mình kiếm được, không cần lấy của anh.” “Tiền em kiếm được là của em. Tiền anh kiếm được cũng là của em.” “Anh đúng là đồ ngốc…” “Tuyết Nguyệt, có phải em đang chê là tài sản của anh quá ít không?” “Em chê nhiều.” Vinh Sở Lâm bật cười, đưa tay ra xoa đầu cô ấy. “Ngoan, làm quen trước đi, sau này sẽ có nhiều hơn.” “…” Cứ như vậy, Mẫn Tuyết Nguyệt bị Vinh Sở Lâm nửa dỗ nửa lừa ký xuống bản hợp đồng. Bưng một chồng hợp đồng và giấy chứng nhận trở về, cô ấy cảm thấy đầu óc mình cứ ong ong. Suy đi nghĩ lại, trong lòng cô ấy vẫn cảm thấy không nỡ. “Sở Lâm, anh làm vậy, sau này sẽ hối hận.” “Chuyện này anh đã suy nghĩ mười năm, sao có thể hối hận được chứ?” Anh ta lại đưa Mẫn Tuyết Nguyệt tới bờ biển. Lần trước đến đây là cái hôm tiệc đính hôn của Mẫn Tuyết Nguyệt bị Vinh Sở Lâm phá hỏng. Mẫn Tuyết Nguyệt vẫn nhớ cái chỗ ở phía sau bãi đá ngầm kia, ở trên mấy tảng đá lớn cũng có khắc xuống chiếc dù che mưa tình yêu thuộc về bọn họ. Vinh Sở Lâm lo cô ấy sẽ ngã, vậy nên anh ta dứt khoát dùng kiểu ôm công chúa để đưa cô đi. Mẫn Tuyết Nguyệt sờ những chữ viết được khắc đầy trên đá. Một cảm giác dâng trào nổi lên trong lòng. “Lần này đổi thành em khắc, Tuyết Nguyệt.” Vinh Sở Lâm đột nhiên dịu dàng nói. Cô ấy nhận lấy những viên đá có mũi sắc nhọn mà anh ta đưa, tìm một chỗ trống rồi từng nét từng nét một khắc tên hai người họ lên. “Dưới ô, anh và em sẽ mãi mãi bên nhau.”