MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Cơn Mưa, Trời Lại NắngChương 1: Buổi chiều mưa cũ

Sau Cơn Mưa, Trời Lại Nắng

Chương 1: Buổi chiều mưa cũ

1,093 từ · ~6 phút đọc

Mưa bắt đầu rơi từ lúc nào Linh cũng không rõ. Chỉ biết khi cô ngẩng lên khỏi màn hình điện thoại, những giọt nước đã lặng lẽ trượt dài trên ô kính lớn của quán cà phê, vẽ thành những đường mảnh, ngoằn ngoèo như những suy nghĩ chưa kịp gọi tên.

Quán vẫn ở đó, nép mình nơi góc phố nhỏ, bảng hiệu gỗ đã sậm màu theo năm tháng. Ba năm rồi, Linh mới quay lại. Cô từng nghĩ mình sẽ không bao giờ bước vào nơi này nữa, nhưng hóa ra có những chốn quen thuộc, dù cố tránh, vẫn sẽ chờ ta ở một thời điểm nào đó của cuộc đời.

Linh ngồi sát cửa sổ, chiếc áo khoác mỏng treo hờ trên lưng ghế. Trước mặt cô là tách cà phê đen không đường, hơi nước bốc lên nhè nhẹ, rồi tan vào không khí ẩm ướt của chiều mưa. Cô không uống. Cô chỉ đặt tay quanh tách, để cảm nhận chút ấm áp mong manh truyền qua da thịt.

Ba năm trước, cũng ở chiếc bàn này, Linh đã khóc. Không nức nở, không ồn ào, chỉ là nước mắt rơi lặng lẽ, hòa vào mưa ngoài kia. Ngày đó, Nam ngồi đối diện cô, im lặng nhiều hơn nói. Cô từng nghĩ sự im lặng ấy là vô tâm. Sau này mới hiểu, đôi khi người ta im lặng vì không biết phải giữ hay buông.

Chuông cửa quán khẽ reo.

Âm thanh nhỏ thôi, nhưng tim Linh bỗng khựng lại. Một nhịp. Rồi hai nhịp.

Cô không quay đầu. Bản thân cũng không hiểu vì sao, chỉ là trong khoảnh khắc ấy, Linh có cảm giác như nếu mình quay lại, mọi thứ sẽ tràn về quá nhanh, quá mạnh, vượt ngoài khả năng kiểm soát.

“Linh.”

Giọng nói vang lên, trầm và quen đến mức khiến lòng cô se lại.

Ba năm. Ba năm đủ để một thành phố đổi khác, đủ để con người thay đổi, nhưng có những giọng nói, dù thời gian có trôi xa đến đâu, vẫn dễ dàng chạm vào những góc rất sâu trong ký ức.

Linh hít một hơi thật chậm. Rồi cô quay lại.

Nam đứng đó, ngay lối vào quán, áo khoác sẫm màu đã ướt mưa ở phần vai. Mái tóc hơi rối, ánh mắt vẫn như xưa – chỉ có điều, không còn vội vã. Trong ánh nhìn ấy là sự bình thản mà Linh chưa từng thấy trước đây.

“Chào anh,” cô nói, giọng mình bình tĩnh hơn cô tưởng.

Nam khẽ gật đầu. “Lâu rồi không gặp.”

“Ừ. Lâu rồi.”

Không ai nói thêm câu nào trong vài giây tiếp theo. Khoảng lặng lơ lửng giữa họ, mỏng manh như lớp sương bám trên kính, chỉ cần một cử động nhỏ cũng đủ để tan ra.

“Anh… có thể ngồi được không?” Nam hỏi, chỉ tay về phía chiếc ghế đối diện.

Linh gật đầu. “Anh cứ tự nhiên.”

Nam kéo ghế, ngồi xuống. Khoảng cách giữa họ không xa, nhưng cũng không gần. Vừa đủ để nhìn rõ gương mặt nhau, vừa đủ để nhận ra những thay đổi nhỏ nhất.

Linh nhận ra Nam gầy hơn trước. Không nhiều, nhưng đủ để làm gương mặt anh trở nên góc cạnh hơn. Đôi mắt ấy, ngày xưa luôn ánh lên sự háo hức của một người trẻ mải mê chạy theo ước mơ, giờ đây lắng lại, sâu hơn, trầm hơn.

“Em vẫn hay đến đây à?” Nam hỏi, như thể đang cố tìm một câu chuyện thật an toàn để bắt đầu.

“Không,” Linh lắc đầu. “Hôm nay chỉ là… tình cờ.”

Nam mỉm cười nhạt. “Anh cũng vậy.”

Họ lại im lặng. Bên ngoài, mưa rơi nặng hạt hơn. Tiếng mưa gõ lên mái hiên, lên mặt đường, hòa cùng tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng trong quán, tạo nên một bản hòa âm chậm rãi, buồn nhưng không bi lụy.

Nhân viên mang cà phê ra cho Nam. Anh gọi giống hệt ngày xưa: đen đá, ít đường. Linh nhìn thoáng qua, lòng chợt dậy lên một cảm giác khó gọi tên.

“Anh về khi nào?” Cô hỏi.

“Mới hơn một tháng,” Nam đáp. “Công việc xong xuôi, anh quyết định về.”

“Về hẳn?”

Nam ngừng lại một chút, rồi gật đầu. “Ừ.”

Linh mỉm cười, nhưng trong lòng lại dâng lên một làn sóng nhẹ. Thành phố này từng là nơi cô và Nam bắt đầu, cũng là nơi họ kết thúc. Giờ anh trở về, mang theo một quá khứ mà cô tưởng mình đã cất kỹ.

“Em thì sao?” Nam hỏi. “Dạo này… ổn chứ?”

“Cũng bình thường,” Linh đáp. “Vẫn đi làm, vẫn sống. Không có gì đặc biệt.”

Nam nhìn cô, ánh mắt như muốn nói nhiều hơn thế, nhưng cuối cùng chỉ khẽ nói: “Vậy là tốt rồi.”

Linh đưa mắt ra ngoài cửa sổ. Dòng xe chậm chạp lướt qua trong mưa. Thành phố vẫn vậy, chỉ có con người là đổi thay. Cô nhận ra mình không còn cảm giác bồn chồn như lúc mới nghe thấy giọng Nam. Chỉ là một chút xao động rất nhẹ, đủ để biết rằng ký ức chưa từng biến mất, nhưng cũng không còn đủ sức nhấn chìm cô nữa.

“Em…” Nam mở lời, rồi lại dừng. “Thôi, không có gì.”

Linh quay sang nhìn anh. “Anh nói đi.”

Nam lắc đầu, cười khẽ. “Để lúc khác vậy.”

Cô không hỏi thêm. Có những câu chuyện, nếu chưa sẵn sàng, thì hỏi cũng vô ích.

Mưa ngoài kia bắt đầu ngớt dần. Ánh chiều muộn xuyên qua những đám mây xám, chiếu lên mặt bàn một vệt sáng nhạt. Linh nhìn vệt sáng ấy, chợt nhận ra, có lẽ cuộc gặp này không phải là điều cô cần né tránh.

Chỉ là… cô chưa biết mình nên bước thêm bao nhiêu bước về phía người đối diện.

“Em phải về rồi,” Linh nói, đứng dậy.

Nam cũng đứng lên theo. “Ừ. Anh cũng vậy.”

Họ đứng đối diện nhau, giữa lối đi hẹp của quán. Không ai nói lời tạm biệt vội vàng. Không ai đề nghị đi chung.

“Gặp lại em,” Nam nói.

“Ừ,” Linh đáp. “Gặp lại.”

Cô khoác áo, bước ra ngoài. Mưa đã nhẹ hơn, chỉ còn những hạt li ti bay trong gió. Linh không ngoái lại, nhưng cô biết Nam vẫn đứng đó, nhìn theo.

Buổi chiều mưa cũ khép lại như thế — không ồn ào, không kịch tính. Chỉ là một cuộc gặp tưởng chừng rất tình cờ, nhưng đủ để mở ra một điều gì đó chưa kịp gọi tên.

Và Linh biết, từ giây phút này, những ngày sắp tới sẽ không còn yên tĩnh như trước nữa.