564 từ
Mộ Dạ Trầm đóng sầm cửa phòng chờ VIP. Hắn đẩy An Nhiên vào tường, sự tức giận của hắn đã vượt qua mọi rào cản.
"Cô vẫn không tin tôi," Mộ Dạ Trầm nói, giọng hắn trầm khàn, đầy sự thất vọng. "Cô quay lại, dùng sự trả thù làm động lực sống, nhưng vẫn nghi ngờ tôi là kẻ đã phản bội cô. Cô nghĩ tôi ly hôn là vì tôi bỏ rơi cô? Tôi ly hôn để cô thoát khỏi vòng nguy hiểm của Đỗ Viễn và những kẻ kia! Tôi đã dàn dựng vụ tai nạn để đưa cô ra nước ngoài, nhưng họ đã nhanh chân hơn."
Lời thổ lộ này như một tia sét đánh ngang tai An Nhiên. Hận thù kiếp trước tan vỡ. Hắn không phản bội nàng. Hắn đã cố gắng cứu nàng, bằng mọi giá. Giây phút đó, sự hối hận và tội lỗi dâng lên nghẹn ngào trong lòng nàng.
"Tôi... tôi xin lỗi," An Nhiên thều thào, nước mắt lăn dài.
Lời xin lỗi đó lại khiến Mộ Dạ Trầm mất kiểm soát. Hắn ôm chặt nàng, nỗi đau của sự hiểu lầm và mất mát kiếp trước bùng cháy dữ dội. Hắn cúi xuống, nụ hôn lần này không còn là sự trừng phạt hay chiếm hữu lạnh lùng, mà là sự khao khát hòa nhập và sự chuộc tội.
Hắn nhẹ nhàng gỡ bỏ chiếc váy dạ hội vướng víu của nàng, từng cử chỉ đầy sự tôn trọng và chân thành. Ánh sáng mờ ảo của căn phòng chiếu rọi lên cơ thể họ, khiến mọi thứ trở nên mơ hồ nhưng chân thực.
"Tôi không cần lời xin lỗi, An Nhiên," hắn thì thầm, hôn lên từng đường cong cơ thể nàng. "Tôi cần em. Tôi cần em chứng minh rằng em sẽ không bao giờ rời bỏ tôi nữa."
Sự kết hợp lần này hoàn toàn khác. Đó là sự hòa quyện của hai tâm hồn đã chịu quá nhiều tổn thương, sự tái sinh của một tình yêu bị chôn vùi dưới lớp băng giá của hận thù. Mọi hành động của hắn đều mang theo sự dịu dàng, sự tôn trọng và cả sự cuồng nhiệt bị kìm nén suốt hai kiếp người. An Nhiên ôm chặt hắn, đáp lại bằng tất cả sự hối hận và tình yêu đã sống lại. Nàng nhận ra, hành trình trả thù của nàng không chỉ là để trừng phạt kẻ ác, mà còn là để tìm lại sự thật và tình yêu đích thực.
Mộ Dạ Trầm thì thầm tên nàng, khẳng định tình yêu và sự chiếm hữu của mình. Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này quá lâu, chờ đợi An Nhiên hiểu ra sự thật và chấp nhận tình cảm của hắn mà không bị ràng buộc bởi sự thù hận.
Chương kết: Sau cơn cuồng nhiệt, họ ôm nhau, sự im lặng bao trùm nhưng không hề lạnh lẽo. An Nhiên nhận ra chiếc nhẫn trên tay nàng không còn là chiếc còng tay hợp đồng, mà là biểu tượng của định mệnh không thể tách rời. Mộ Dạ Trầm đã dùng sự thật và cả cơ thể mình để phá vỡ lớp vỏ phòng thủ cuối cùng của nàng. Giờ đây, họ không còn là đối tác hợp đồng, mà là đồng minh chân chính trong ván cờ sinh tử này.