665 từ
Sau khi Tạ An Dao bị bắt, sự chú ý lập tức đổ dồn vào Lục Minh Viễn. Hắn ta đã giao nộp bằng chứng về An Dao, hy vọng được Tạ An Nhiên và Mộ Dạ Trầm bảo vệ. Tuy nhiên, sự tham lam và sự phản bội của hắn không thể được dung thứ.
Minh Viễn bị triệu tập đến văn phòng của Mộ Dạ Trầm. Hắn bước vào, dáng vẻ tiều tụy, cố gắng tỏ ra hối lỗi.
"Chủ tịch Mộ, An Nhiên, tôi đã làm tất cả những gì cô ấy yêu cầu. Tôi đã giúp cô ấy đưa An Dao ra ánh sáng. Tôi chỉ mong Chủ tịch giữ lời hứa, cho tôi tham gia dự án 'Đường Vòng Xanh'," Minh Viễn cầu xin, gương mặt đầy hy vọng.
An Nhiên đứng cạnh Mộ Dạ Trầm, nhìn hắn ta bằng ánh mắt lạnh lùng thấu xương. "Lời hứa của tôi chỉ là cho anh 'cơ hội' tham gia đấu thầu, Lục Minh Viễn. Anh đã làm tròn nghĩa vụ của mình, và anh đã nhận được cơ hội."
Mộ Dạ Trầm dựa người vào ghế da, vẻ mặt không chút cảm xúc. "Dự án 'Đường Vòng Xanh' sẽ có buổi đấu thầu công khai. Chúng tôi đã thấy được sự tham lam của anh. Chúng tôi không thể giao phó dự án quan trọng cho một người có phẩm chất đạo đức như anh."
Lục Minh Viễn hoàn toàn sụp đổ. "An Nhiên! Cô lừa tôi! Cô lợi dụng tôi!"
"Anh đã lợi dụng tôi suốt một kiếp, Lục Minh Viễn," An Nhiên nói, giọng nói đầy sự căm phẫn bị kìm nén. "Anh và An Dao đã đẩy tôi vào chỗ chết để đạt được mục đích của mình. Anh nghĩ anh có thể mua lại sự tha thứ bằng một vài tài liệu sao chép ư? Anh không xứng đáng."
Mộ Dạ Trầm đứng dậy, ra hiệu cho bảo vệ dẫn Lục Minh Viễn ra ngoài. Trước khi đi, Minh Viễn gào lên trong tuyệt vọng.
"Được! Nếu cô đã tàn nhẫn như vậy! Vậy thì tôi sẽ nói cho cô biết! Kẻ thực sự đứng sau mọi chuyện! Kẻ đã suýt giết cô kiếp trước không chỉ có Đỗ Viễn! Mà là Hắc Long Hội! Họ nhắm vào tài sản của mẹ cô, nhắm vào toàn bộ đế chế của Mộ Thị!"
Câu nói này khiến cả An Nhiên và Mộ Dạ Trầm đều sững sờ. Hắc Long Hội. Cái tên đó chính là nguồn gốc của mọi tội ác, là thế lực ngầm đã ám ảnh Mộ Thị suốt nhiều năm. An Nhiên đã biết về cái tên này, nhưng không nghĩ sự liên quan lại sâu đến vậy.
"Cút đi," Mộ Dạ Trầm lạnh lùng ra lệnh, nhưng ánh mắt hắn đã trở nên nghiêm trọng.
Sau khi Lục Minh Viễn bị tống ra ngoài, An Nhiên tiến lại gần Mộ Dạ Trầm. "Hắc Long Hội. Kẻ đã khiến anh ly hôn tôi kiếp trước, kẻ đã mua chuộc Đỗ Viễn."
"Đúng vậy," Mộ Dạ Trầm gật đầu, ánh mắt đầy sự cảnh giác. "Tôi biết họ đã nhúng tay vào, nhưng tôi không biết họ nhắm vào cô qua di sản của mẹ cô. An Nhiên, đây là một tổ chức cực kỳ nguy hiểm. Mọi việc từ giờ sẽ không còn là trả thù cá nhân nữa."
Hắn ôm chặt nàng, sự lo lắng không thể che giấu. "Cô đã hoàn thành việc trả thù Tạ gia. Giờ là lúc cô nên rút lui, giao phần còn lại cho tôi."
An Nhiên ngước nhìn hắn, ánh mắt kiên quyết. "Không. Tôi đã biết sự thật. Tôi không thể đứng nhìn. Tôi đã sai lầm khi nghi ngờ anh. Bây giờ, tôi sẽ cùng anh chiến đấu. Tôi sẽ dùng tài sản của mẹ tôi làm mồi nhử để đưa Hắc Long Hội ra ánh sáng."
Sự kiên định của nàng không làm hắn hài lòng, nhưng lại khiến hắn ngưỡng mộ. Hắn biết, không thể ngăn cản nàng.