743 từ
Mối quan hệ hợp đồng của Mộ Dạ Trầm và Tạ An Nhiên nhanh chóng trở thành đề tài bàn tán trong giới tài chính. Mọi người đều tò mò về cô gái mười tám tuổi đã trói buộc được người đàn ông lạnh lùng và bí ẩn nhất thành phố.
Để củng cố vị thế phu nhân Mộ, An Nhiên buộc phải tham dự một buổi tiệc từ thiện do đối thủ cạnh tranh của Mộ Thị tổ chức. Đây là thử thách đầu tiên của nàng, không chỉ là sự khẳng định quyền lực, mà còn là bước để nàng tiếp cận những kẻ đã tham gia vào cái chết của nàng kiếp trước.
An Nhiên xuất hiện trong chiếc váy đen xẻ cao tinh tế, khí chất toát ra sự tự tin tuyệt đối. Nàng không đi cùng Mộ Dạ Trầm, vì hắn đã quyết định để nàng tự mình đối phó. Đó là quy tắc của hắn: để nàng học cách chiến đấu.
Tại buổi tiệc, một nữ doanh nhân kỳ cựu tên Lý Đình Đình, người luôn khao khát vị trí phu nhân Mộ, công khai thách thức An Nhiên.
“Phu nhân Mộ trẻ tuổi quá nhỉ. Cô có hiểu gì về thương trường không, hay chỉ biết dựa dẫm vào chồng?” Lý Đình Đình nói với giọng điệu chế giễu, ánh mắt đầy sự khinh miệt.
An Nhiên mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng sắc như dao. “Cô Lý, tôi không cần phải hiểu mọi thứ về thương trường. Tôi chỉ cần hiểu về Mộ Dạ Trầm. Và điều tôi hiểu rõ nhất là vị trí phu nhân Mộ này, không ai có thể lấy đi của tôi.”
Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua mọi người. “Còn về sự dựa dẫm, tôi nghĩ cô Lý đã nhầm lẫn giữa sự tin tưởng và sự dựa dẫm. Chồng tôi tin tôi có thể xử lý tốt mọi việc. Còn cô Lý, có lẽ cô không may mắn được tin tưởng như vậy.”
Câu trả lời sắc sảo của An Nhiên khiến Lý Đình Đình cứng họng. Sự lạnh lùng và tự tin của nàng đã khiến mọi người phải nhìn nàng bằng ánh mắt khác. Tạ An Nhiên không chỉ là một cô gái trẻ dựa hơi chồng, mà là một đối thủ khó lường.
Đúng lúc đó, Mộ Dạ Trầm bất ngờ xuất hiện. Hắn mặc bộ vest đen lịch lãm, phong thái cao ngạo và quyền lực. Sự xuất hiện của hắn ngay lập tức khiến mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn. Hắn đi thẳng đến chỗ An Nhiên, gạt nhẹ Lý Đình Đình sang một bên như một vật cản vô hình.
“Sao em lại ở đây một mình?” Hắn hỏi, giọng điệu mang theo sự trách móc nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại hoàn toàn khác, chứa đựng sự hài lòng và chiếm hữu.
An Nhiên mỉm cười. “Chủ tịch Mộ, anh quên rồi sao? Tôi là phu nhân của anh, tôi có khả năng tự mình đối phó.”
Mộ Dạ Trầm không trả lời, hắn chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên eo nàng, hành động thân mật này công khai tuyên bố chủ quyền. Hắn cúi xuống, thì thầm vào tai nàng, giọng nói chỉ đủ để hai người nghe thấy: “Cô Lý Đình Đình là đối tác quan trọng của tôi. Cô đã đối xử quá cứng rắn với cô ta. Tối nay, cô phải chịu phạt.”
Lời nói mang tính chất nửa đùa nửa thật đó khiến An Nhiên rùng mình. Nàng biết, "chịu phạt" của Mộ Dạ Trầm không đơn giản chỉ là lời nói. Sự gần gũi đột ngột này, sự ghen tuông ngầm của hắn, khiến nàng nhận ra rằng hắn đang dần phá vỡ các điều khoản của hợp đồng.
An Nhiên giữ vững nụ cười trên môi. “Tùy anh. Nhưng tôi nghĩ, việc tôi làm là cần thiết. Để họ biết, vợ của Mộ Dạ Trầm không phải là người dễ bắt nạt.”
Khoảnh khắc đó, ánh mắt hai người giao nhau, đầy rẫy sự giao tranh và lửa dục. Hắn hài lòng vì sự dũng cảm của nàng, nhưng cũng giận dữ vì nàng quá độc lập, không cần đến sự bảo vệ của hắn. Lửa ghen tuông của hắn không xuất phát từ tình yêu, mà từ sự chiếm hữu đối với "vật sở hữu" quý giá nhất của mình. Tạ An Nhiên biết, đêm nay sẽ là một đêm khó khăn.