MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Chia Tay, Tôi Cùng Đại Thần Lên Hot SearchChương 10: CĂN NHÀ CŨ

Sau Khi Chia Tay, Tôi Cùng Đại Thần Lên Hot Search

Chương 10: CĂN NHÀ CŨ

563 từ · ~3 phút đọc

Thanh Nhã đứng trước cánh cửa gỗ quen thuộc của căn hộ nằm ở khu chung cư cũ ven sông. Đây là nơi cô và Cố Hạ Nhiên đã từng thuê khi cả hai mới bắt đầu sự nghiệp – lúc anh còn là một nhạc sĩ nghèo chưa ai biết tên, còn cô chỉ là một vũ công dự bị trong đoàn múa.

Cô vốn định không đến, nhưng lời đe dọa "hét tên giữa phố" của Cố Hạ Nhiên thực sự có hiệu lực. Với tính cách điên rồ của anh, anh hoàn toàn có thể làm thật.

"Cạch."

Cánh cửa mở ra, nhưng không phải bằng chìa khóa, mà bằng dấu vân tay. Cố Hạ Nhiên đứng đó, tay vẫn còn quấn băng nhưng đã tháo bớt lớp vải dày, anh nhìn cô bằng ánh mắt thâm trầm: "Em vẫn nhớ đường về nhà sao?"

"Đây không phải nhà tôi." – Thanh Nhã lạnh lùng bước vào, nhưng ngay lập tức cô khựng lại.

Mọi thứ... hoàn toàn không thay đổi. Bộ sofa cũ màu xám mà hai người đã cùng nhau đi chọn ở chợ đồ cũ, chiếc giá sách gỗ bị mọt ăn một góc mà anh nhất quyết không chịu vứt, ngay cả lọ hoa khô trên bàn cũng vẫn nằm đúng vị trí đó. Điều duy nhất khác biệt là căn nhà sạch sẽ đến mức không một hạt bụi, chứng tỏ có người luôn chăm sóc nơi này mỗi ngày.

Thanh Nhã run run chạm tay vào mặt bàn: "Anh... anh mua lại nơi này từ bao giờ?"

Cố Hạ Nhiên đóng cửa lại, tiến đến đứng sau lưng cô, hơi thở của anh phả nhẹ lên tóc cô: "Ngay sau khi em đi được một tuần. Chủ nhà định bán cho một người khác để phá bỏ làm văn phòng, tôi đã dùng toàn bộ số tiền bản quyền đầu tiên của mình để mua lại nó. Nhã Nhã, 3 năm qua, mỗi khi không sáng tác được, tôi đều đến đây ngồi. Vì ở đây mới có hơi ấm của em."

Trái tim Thanh Nhã như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Cô vẫn luôn nghĩ rằng anh là kẻ bạc tình, là người coi sự nghiệp trên hết, nhưng hóa ra anh lại là kẻ cố chấp giữ lại quá khứ hơn cả cô.

"Anh làm vậy để làm gì?" – Cô quay lại, đôi mắt đã hơi ầng ậc nước – "Để khiến tôi cảm thấy tội lỗi sao? Để chứng minh là anh chung tình sao?"

Cố Hạ Nhiên đột ngột ôm chầm lấy cô, siết chặt như sợ cô lại biến mất lần nữa: "Không phải. Tôi làm vậy vì tôi sợ nếu một ngày em quay về mà không thấy tôi ở đây, em sẽ nghĩ tôi đã quên em rồi. Nhã Nhã, tôi xin lỗi. Câu nói trên tivi năm đó là lỗi của tôi, sự kiêu ngạo của tôi đã làm tổn thương em. Nhưng xin em đừng phủ nhận tình cảm của tôi dành cho em."

Thanh Nhã gục đầu vào vai anh, những giọt nước mắt kìm nén suốt 3 năm cuối cùng cũng rơi xuống. Trong căn phòng cũ kỹ chứa đầy kỷ niệm, họ không còn là đại thần âm nhạc hay thiên nga ballet, họ chỉ là hai người trẻ từng vì cái tôi quá lớn mà bỏ lỡ nhau.