Sau khi bị Cố Hạ Nhiên "gài hàng" lên hot search ngay tại nhà riêng của anh, Thanh Nhã tức đến mức ba ngày không thèm nghe điện thoại, cũng không thèm nhìn mặt anh tại trường quay. Cô hiểu rõ tính cách của người đàn ông này, nếu cứ để anh ta lấn tới, anh ta sẽ nhanh chóng leo lên đầu cô mà ngồi.
Chương trình Vũ Điệu Ánh Trăng bước vào giai đoạn tập luyện cường độ cao. Với tư cách là giám khảo âm nhạc, Cố Hạ Nhiên có quyền đi kiểm tra các phòng tập. Và đương nhiên, phòng tập của Thanh Nhã là nơi anh ghé thăm nhiều nhất, dù cổ tay vẫn còn quấn băng gạc trắng toát trông rất "đáng thương".
"Thanh Nhã, đoạn nhạc này em nhảy hơi chậm so với nhịp gốc. Có phải vì thiếu tôi hướng dẫn nên em bị mất tập trung không?" – Cố Hạ Nhiên tựa lưng vào cửa, thong dong lên tiếng.
Thanh Nhã dừng động tác xoay người, mồ hôi lấm tấm trên trán càng làm tăng thêm vẻ quyến rũ đầy sức sống. Cô không thèm nhìn anh, chỉ nói với trợ lý: "Tiểu Vương, bật lại nhạc, nhanh hơn 0.5 nhịp. Tôi muốn tập trung vào chuyên môn, không muốn nghe tiếng động vật lạ phát ra trong phòng."
Cố Hạ Nhiên nheo mắt. Động vật lạ? Cô dám ví giọng nói của thiên tài âm nhạc là tiếng động vật sao?
Anh bước tới, dùng bàn tay không bị thương cầm lấy máy phát nhạc, tắt phụt. "Em đang giận dỗi vì vụ hot search? Nhã Nhã, em phải hiểu là giới giải trí cần nhiệt độ. Tôi đang giúp em bạo hồng (nổi tiếng nhanh chóng) mà."
Thanh Nhã tiến lại gần, đôi mắt mèo sắc sảo nhìn thẳng vào anh: "Cố tiên sinh, tôi là vũ công thực lực, không phải bình hoa di động cần scandal để nổi tiếng. Nếu anh còn tiếp tục dùng những chiêu trò rẻ tiền đó, tôi sẽ yêu cầu ban tổ chức đổi giám khảo âm nhạc. Tôi tin là có rất nhiều nhạc sĩ muốn hợp tác với tôi."
Cố Hạ Nhiên nghẹn họng. Anh biết cô nói thật. Thanh Nhã của hiện tại không còn là cô gái nhỏ luôn đi sau lưng anh nữa. Cô đã có đôi cánh của riêng mình.
"Được rồi, tôi sai." – Anh hạ giọng, vẻ mặt tự luyến biến mất, thay vào đó là một sự chân thành hiếm thấy – "Tôi chỉ là... muốn tìm lý do để em không ngó lơ tôi nữa thôi. Tay tôi thực sự rất đau, em xem, nó sưng lên rồi này."
Thanh Nhã liếc nhìn cổ tay anh. Quả thật, do hôm trước ngã và do anh không chịu nghỉ ngơi nên vết bầm tím có vẻ nặng hơn. Tim cô khẽ thắt lại, nhưng miệng vẫn cứng: "Đau thì về nhà mà nằm. Đừng có ở đây làm vướng chân vướng tay tôi."
Nói thì nói vậy, nhưng đến giờ nghỉ trưa, cô lại âm thầm đặt một loại cao dán gia truyền cực tốt gửi đến phòng nghỉ của anh, kèm theo một tờ giấy note vỏn vẹn hai chữ: "Dán vào."
Cố Hạ Nhiên cầm tờ giấy, cười như một tên ngốc suốt cả buổi chiều. Trợ lý của anh đứng bên cạnh thầm nghĩ: Thôi xong, đại thần nhà mình hết thuốc chữa rồi, bị người ta mắng mà cũng thấy hạnh phúc.