Bắc Thành vào tháng mười hai, gió từ sông thổi lên mang theo hơi lạnh ẩm ướt. Con đường dẫn đến ký túc xá rải đầy lá vàng úa, mùi đất và sương quyện lại, khiến người ta có cảm giác mọi thứ đều đang héo úa theo thời gian.
Ngày hôm đó là sinh nhật Tô Nghi.
Buổi sáng, cô thức dậy sớm, nhận vài tin nhắn chúc mừng từ bạn bè trong khoa, vài tấm hình, vài icon dễ thương. Duy chỉ có hộp thư của cô, nơi trước đây Trì Dịch luôn gửi lời chúc từ nửa đêm, hôm nay im lặng.
Cô cười khẽ, tự an ủi: Chắc anh bận thôi.
Trì Dịch dạo này đang chạy dự án thực tập, nghe đâu phải ở lại văn phòng đến khuya. Cô hiểu, thật lòng hiểu, nhưng không hiểu sao ngực vẫn nhói lên mỗi lần nhìn điện thoại.
Cô mặc chiếc áo len màu kem anh từng chọn, buộc tóc gọn gàng, rồi đến lớp. Suốt buổi, đầu óc cô cứ vẩn vơ. Bạn cùng bàn là Lục Dao, thấy cô ngồi mơ màng thì huých nhẹ:
“Cậu đang chờ tin nhắn à?”
“Ừ…”
“Anh Trì hả?”
Tô Nghi khẽ cười, “Ừ, hôm nay sinh nhật mình mà.”
Lục Dao thở dài, “Nếu là mình, chắc mình giận lắm. Cậu ấy quên sinh nhật người yêu sao?”
“Chắc anh ấy bận thật mà.”
Câu nói nhẹ như gió, nhưng giấu trong đó là nỗi buồn rối rắm không tên.
Buổi chiều, Tô Nghi về ký túc, chuẩn bị ít bánh và trà sữa. Cô định làm bữa nhỏ, chỉ hai người – đơn giản nhưng ấm áp.
Trên bàn, cô đặt một bông hoa baby trắng trong lọ thủy tinh. Hồi mới quen, anh từng nói:
“Baby là loài hoa nhỏ bé nhưng kiên cường, giống em.”
Vì thế, từ đó cô luôn chọn loài hoa này cho mọi dịp đặc biệt.
18 giờ. Cô nhắn cho anh:
“Anh, tan làm chưa? Em có bất ngờ nhỏ cho anh đây.”
Tin nhắn gửi đi, dấu “đã xem” hiện lên, nhưng không có hồi âm.
19 giờ. Cô lại nhắn:
“Em đợi anh ở phòng ký túc nhé.”
Im lặng.
Cô đặt điện thoại xuống bàn, ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt. Gió ngoài cửa thổi tấm rèm lay động, tiếng sột soạt nghe như tiếng thời gian trôi qua.
21 giờ. Điện thoại vẫn im lìm. Cô mở máy tính, lướt mạng cho quên đi cảm giác trống rỗng. Nhưng khi mở trang của công ty anh thực tập, bài đăng mới nhất khiến tim cô lạnh đi.
Hình ảnh Trì Dịch – trong bộ vest đen, đứng cạnh quản lý nữ, cả hai cùng cười nâng ly. Dòng chú thích:
“Kỷ niệm hoàn thành dự án đầu tiên thành công! Cảm ơn Trì Dịch vì sự cố gắng không ngừng.”
Phía dưới, có hàng chục bình luận chúc mừng. Một người bạn trong khoa còn tag cô:
“Bạn trai cậu nổi tiếng quá rồi, Tô Nghi ơi~”
Cô cười nhạt, cố giả vờ như không thấy. Nhưng trái tim, dù cố thế nào, vẫn run rẩy.
Đồng hồ điểm 22 giờ. Cô vẫn ngồi bên bàn, trước mặt là chiếc bánh nhỏ có nến chưa thắp, và bông hoa baby đang cụp dần.
Một giọt sáp nến từ cây nến cũ rơi xuống, đông lại – giống như thứ tình cảm đang nguội dần trong tim.
Cô mở điện thoại. Cuối cùng, tin nhắn đến.
“Anh xin lỗi, có tiệc đột xuất với công ty. Anh sẽ gọi cho em sau nhé.”
Chỉ mười bảy chữ. Không có lời “chúc mừng”, không có “anh nhớ em”, cũng chẳng có “xin lỗi vì quên sinh nhật”.
Cô đọc đi đọc lại, nước mắt tự nhiên rơi xuống.
Cô gõ một dòng dài, rồi lại xóa. Gõ lại, rồi lại xóa. Cuối cùng, chỉ gửi ba chữ:
“Không sao đâu.”
Nhưng khi màn hình tắt, cô mới nhận ra, đôi tay mình lạnh ngắt.
Ngoài trời, tuyết bắt đầu rơi.
Bắc Thành hiếm khi có tuyết, nhưng đêm nay, cả không gian chìm trong sắc trắng tĩnh lặng.
Tô Nghi khoác áo, cầm ô, đi ra ngoài. Cô đi bộ qua con đường anh từng đưa cô về, đi qua khu xưởng nơi hai người từng làm việc, đi qua quán cà phê nhỏ nơi họ từng chia nhau chiếc bánh mousse đầu tiên.
Mọi thứ vẫn y nguyên. Chỉ khác là người bên cạnh không còn.
Cô dừng lại trước quán cà phê. Trong khung kính, phản chiếu ánh sáng ấm áp, tiếng nhạc nhẹ vang lên. Và giữa khung cảnh đó, cô thấy anh.
Trì Dịch ngồi cùng người phụ nữ ấy – quản lý công ty. Cô ấy nghiêng người, cười, còn anh thì chăm chú nghe, nụ cười hiền như thuở nào.
Không phải cảnh thân mật gì quá đáng, nhưng đủ khiến trái tim Tô Nghi vỡ vụn.
Cô đứng ngoài cửa kính, tuyết rơi lên tóc, tan ra rồi đông lại. Mọi cảm xúc dồn nén từ lâu tràn ra, hòa vào tiếng gió lạnh.
Thì ra, ngay cả sinh nhật của em, anh cũng có thể quên.
Cô quay lưng rời đi.
Bước chân lún trong tuyết, in lại từng dấu mờ nhạt. Cô không biết mình đã đi bao lâu, chỉ nhớ rằng khi trở về, đồng hồ đã gần nửa đêm.
Trong phòng, ngọn nến vẫn nằm im, chưa được thắp. Cô nhìn bông hoa baby, cánh hoa nhỏ trắng đã rũ xuống.
Cô khẽ cười, giọng như gió thoảng:
“Anh quên rồi… bông hoa này.”
Cô lấy trong ngăn bàn chiếc hộp gỗ – nơi cất sợi dây chuyền anh tặng năm ấy. Ánh bạc phản chiếu ánh đèn, lạnh lẽo, vô tri.
Cô viết một dòng ngắn vào cuốn sổ:
“Sinh nhật tuổi 21. Bông hoa bị quên. Người cũng quên.”
Rồi khép lại.
Sáng hôm sau, Tô Nghi không đến lớp. Cô ngủ vùi đến trưa, khi mở mắt, thấy trên điện thoại có vài cuộc gọi nhỡ.
Từ Trì Dịch.
Cô nhìn, nhưng không gọi lại. Tin nhắn đến ngay sau đó:
“Anh xin lỗi, hôm qua anh thật sự không thoát ra được. Hôm nay anh sẽ đến tìm em nhé?”
Cô nhìn dòng chữ một lúc, rồi nhấn “xóa”.
Không phải vì giận, mà vì mệt.
Tình yêu, khi một người phải chờ, còn người kia quên, thì dù không tan vỡ ngay, cũng đã nứt từ bên trong.
Chiều hôm đó, Trì Dịch xuất hiện dưới ký túc xá. Anh mang theo bó hoa baby trắng, giống hệt loài cô thích.
“Tặng em, muộn chút.” Anh cười, “Sinh nhật vui vẻ.”
Cô nhìn bó hoa, trong lòng vừa ấm vừa buồn.
“Anh nhớ rồi à?”
“Làm sao quên được.”
“Thế hôm qua thì sao?”
Anh khựng lại, ánh mắt lảng đi, “Anh… thật sự bận. Em hiểu mà, đúng không?”
Tô Nghi nhìn anh rất lâu, rồi gật nhẹ:
“Em hiểu.”
Nhưng giọng cô nhẹ đến mức như tan vào gió.
Tối đó, khi anh rời đi, cô nhìn bó hoa baby đặt trên bàn. Những cánh nhỏ trắng mịn, đẹp đến nao lòng, nhưng trong lòng cô chỉ thấy trống rỗng.
Bông hoa ấy đến muộn một ngày – giống như tình cảm của họ, bắt đầu bằng kỷ niệm, nhưng đang dần trượt khỏi tầm tay.
Đêm, Tô Nghi mở cửa sổ. Tuyết vẫn rơi, trắng xóa.
Cô đặt bó hoa bên bậu cửa, nhìn cánh hoa nhỏ rơi theo gió, khẽ thì thầm:
“Anh nói sẽ không rời xa em… nhưng dường như, anh đang dần quên mất lời mình nói rồi.”
Ánh đèn đường hắt vào, chiếu lên bóng cô đổ dài trên nền tuyết. Cô biết, thứ lạnh lẽo nhất không phải mùa đông, mà là khi người ta không còn nhớ đến mình nữa.