Phòng họp tầng 28 của tập đoàn Minh Hòa sáng rực ánh đèn. Tiếng lật tài liệu, tiếng gõ bút lách cách trên bàn hòa cùng nhịp thở căng thẳng của mọi người. Bên ngoài, mưa xuân đang rơi nhẹ trên lớp kính trong suốt, phản chiếu những ánh đèn thành phố nhấp nháy như một bức tranh nửa mơ nửa thực.
Tô Nghi ngồi ở đầu bên này bàn họp, mắt dán vào slide trình chiếu, tay nắm bút bi nhưng đầu óc chẳng thể tập trung. Ở đầu bên kia — Trì Dịch — vẫn điềm nhiên thuyết trình, giọng trầm ấm vang vọng giữa không gian yên ắng.
Giọng nói ấy… vẫn như ba năm trước, vẫn mang chút trầm tư, vẫn khiến trái tim cô khẽ run lên như thể chưa từng có một lời chia tay nào tồn tại.
“Về hạng mục chiến lược hợp tác, phía chúng tôi đã điều chỉnh theo bản dự thảo của cô Tô.” – Anh ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại đúng chỗ cô đang ngồi.
Giây phút ấy, bốn mắt chạm nhau, chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng Tô Nghi cảm thấy tim mình như lạc nhịp.
Cô vội cúi xuống, lật trang tài liệu khác. “Vâng, tôi đã xem qua. Có vài điểm cần trao đổi thêm về phần lợi nhuận phân chia. Tôi nghĩ chúng ta có thể sắp xếp một buổi họp riêng để thảo luận kỹ hơn.”
“Được.” – Anh đáp, giọng nhẹ như gió. – “Chiều mai, tôi có thời gian.”
“Chiều mai tôi bận.” – Cô nói nhanh, như thể sợ chính mình sẽ dao động. – “Tôi sẽ sắp xếp thư ký liên hệ anh.”
Cuộc họp tiếp tục, không ai nói thêm lời nào ngoài công việc. Nhưng không khí giữa hai người lại âm ỉ, như lớp tro tàn vẫn còn ẩn dưới ngọn lửa cũ.
Khi buổi họp kết thúc, mọi người rời khỏi phòng. Chỉ còn cô và anh ở lại, không khí trở nên tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng mưa lách tách bên ngoài.
Anh là người lên tiếng trước. “Ba năm rồi.”
Cô không đáp, chỉ lặng lẽ sắp xếp tài liệu.
“Em thay đổi nhiều quá.” – Anh nói, giọng pha chút xót xa. – “Em bây giờ mạnh mẽ hơn, lạnh lùng hơn.”
“Cũng phải thôi.” – Cô ngẩng lên, ánh mắt bình thản. – “Thế giới này đâu vì một người rời đi mà dừng lại. Ai cũng phải học cách sống tiếp.”
Anh im lặng. Ánh mắt anh rơi vào chiếc nhẫn bạc mảnh nơi ngón tay áp út của cô. Nó không phải chiếc nhẫn anh từng tặng. Một cảm giác nghèn nghẹn thoáng qua cổ họng.
“Em… có người mới rồi à?” – Anh hỏi khẽ.
Cô cười nhẹ, nụ cười không rõ là châm biếm hay né tránh. “Anh quan tâm sao?”
“Có lẽ là… vẫn còn quan tâm.”
Cô đặt xấp tài liệu xuống bàn, thở dài. “Trì Dịch, anh nên học cách để quá khứ ngủ yên. Chúng ta đều có cuộc sống riêng rồi.”
“Còn anh thì chưa.” – Anh đáp thẳng, giọng thấp nhưng rõ ràng. – “Anh thử, nhưng không làm được.”
Khoảnh khắc ấy, Tô Nghi muốn rời đi. Nhưng đôi chân cô như bị ghim chặt xuống sàn. Một phần trong cô vẫn run lên vì giọng nói ấy, ánh mắt ấy, ký ức ấy.
Cô nhắm mắt, cố giữ bình tĩnh. “Chúng ta không nên nói chuyện này nữa. Giữa anh và em giờ chỉ còn là quan hệ công việc.”
Anh cười khẽ, một nụ cười buồn. “Quan hệ công việc, sao lại giống như đang trốn chạy?”
“Không phải trốn.” – Cô đáp, ánh nhìn lạnh lẽo. – “Chỉ là không muốn lặp lại.”
Anh im lặng nhìn cô, như đang soi tìm trong mắt cô chút gì đó thuộc về mình. Nhưng chẳng còn gì cả — không còn sự dịu dàng, không còn nụ cười ấm áp anh từng nhớ. Chỉ là một người phụ nữ đã học cách che giấu mọi cảm xúc sau lớp mặt nạ của lý trí.
Khi cô rời khỏi phòng, anh vẫn đứng nguyên tại chỗ, mắt dõi theo bóng dáng nhỏ bé ấy cho đến khi khuất hẳn sau cánh cửa.
Đêm hôm đó, Tô Nghi nằm trên giường mà không sao ngủ được. Trong đầu cô, giọng nói trầm của anh cứ vang lên từng hồi, kéo theo những ký ức đã ngủ yên nhiều năm.
Họ từng cùng nhau trải qua bao mùa mưa Bắc Thành. Từng đi bộ dưới hàng cây rụng lá, từng chia nhau một ly cà phê nóng trong những ngày giá rét. Cô từng là người duy nhất anh tin tưởng, còn anh là bầu trời duy nhất trong tuổi trẻ của cô.
Nhưng rồi mọi thứ kết thúc trong im lặng. Một cuộc chia tay không nước mắt, không lời trách móc, chỉ là hai kẻ mệt mỏi không còn đủ can đảm ở lại.
Ba năm trôi qua, cô tưởng rằng đã quên, nhưng hóa ra chỉ là giấu thật sâu. Gặp lại anh hôm nay, cô mới hiểu — có những người, dù thời gian có làm phai đi bao nhiêu, cũng không thể xóa sạch khỏi trái tim.
Cô bật dậy, đi ra ban công. Ngoài kia, trời vẫn mưa. Những giọt nước mưa vỡ tan trên tay, lạnh buốt. Cô khẽ nhắm mắt, để mặc cơn gió đêm thổi qua.
“Trì Dịch…” – cô thì thầm, giọng nghẹn. – “Lẽ ra chúng ta nên dừng lại sớm hơn, thì có lẽ em đã không nhớ anh nhiều đến thế.”
Sáng hôm sau, công ty tổ chức buổi họp nhỏ với phía đối tác. Cô đến sớm, chuẩn bị tài liệu, cố gắng giữ dáng vẻ chuyên nghiệp nhất. Nhưng vừa bước vào phòng, cô đã thấy anh đang đứng cạnh cửa sổ, lưng tựa tường, tay cầm tách cà phê — y hệt dáng vẻ của năm nào.
“Em vẫn uống cà phê sữa chứ?” – Anh hỏi khi thấy cô đến gần.
Cô ngừng lại, mỉm cười lạnh. “Tôi đổi sang trà xanh rồi. Cà phê khiến người ta mất ngủ.”
Anh gật đầu. “Anh thì vẫn mất ngủ, dù không uống cà phê.”
Không khí chùng xuống. Cô lật mở tài liệu, cố tình không đáp. Nhưng trong lòng, từng lời nói của anh vẫn như mũi kim châm vào trái tim.
Buổi họp diễn ra suôn sẻ. Nhưng sau cùng, khi tất cả mọi người rời đi, anh lại đứng dậy, đi vòng qua bàn, dừng trước mặt cô.
“Anh mơ thấy em nhiều lần.” – Anh nói khẽ. – “Trong mơ, em vẫn cười, vẫn gọi anh là Dịch… nhưng khi anh đưa tay chạm vào, em lại tan biến.”
Cô nhìn anh, ánh mắt sâu thẳm. “Đó chỉ là mơ thôi, Trì Dịch. Đừng để mơ ảnh hưởng đến hiện thực.”
“Nhưng hiện thực của anh không có em.” – Anh tiến một bước. – “Vậy thì anh còn lại gì?”
Cô lùi lại, siết chặt tài liệu trong tay. “Anh có công việc, có sự nghiệp, có tất cả. Chỉ thiếu em — có lẽ là điều anh phải học cách chấp nhận.”
Anh nhìn cô thật lâu, rồi cười nhạt. “Anh từng nghĩ, nếu gặp lại, chỉ cần em cười với anh một lần thôi, anh sẽ xem như quá khứ chưa từng đau. Nhưng hôm nay, anh nhận ra… em không còn là Tô Nghi của năm ấy nữa.”
Cô mím môi, cảm giác nghẹn nơi cổ họng. “Người ta không thể mãi là một người cũ, Trì Dịch. Thời gian đã dạy em phải thay đổi.”
“Còn anh, vẫn là kẻ dại khờ không biết cách quên.”
Cô khẽ thở dài, bước qua anh. “Anh đừng như vậy nữa. Em không quay lại đâu.”
Anh không ngăn cô, chỉ nói nhỏ khi bóng lưng cô dần xa:
“Người cũ, giấc mơ xưa… đôi khi vẫn sống trong anh, dù em có đi xa đến đâu.”
Cô dừng chân trong giây lát, rồi tiếp tục bước đi. Không quay đầu.
Đêm ấy, Trì Dịch ngồi một mình trong văn phòng. Ánh đèn khuya hắt lên khuôn mặt anh, mệt mỏi nhưng kiên định. Anh mở laptop, nhìn thấy file tài liệu mang tên “Dự án Tô Nghi”. Anh khẽ cười — hóa ra, dù cố gắng bao nhiêu, cô vẫn là một phần trong công việc, trong cuộc sống, trong ký ức.
Ngoài cửa sổ, mưa lại bắt đầu rơi. Giữa đêm yên tĩnh, tiếng mưa ấy như một giai điệu cũ, chậm rãi vang lên — một bản tình ca chưa bao giờ kết thúc.