MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Ly Hôn Chồng Cũ Luôn Muốn Theo Đuổi TôiChương 1

Sau Khi Ly Hôn Chồng Cũ Luôn Muốn Theo Đuổi Tôi

Chương 1

504 từ · ~3 phút đọc

Nửa đêm, Lương Hạnh dường như đã chìm vào trong giấc mơ, nhưng sau đó…

Cô mở đôi mắt nặng trĩu, nhất thời sững lại.

Thì ra ngay lúc này, người đàn ông cả tuần mới về một lần kia đang đứng bên cạnh cô, ánh đèn vàng ấm áp nơi đầu giường rọi lên người anh, soi tỏ làn da nửa thân trên cùng cánh tay thon dài, nhìn qua thật là đẹp.

Lương Hạnh sững sờ.

Hôm nay mới là thứ bảy mà nhỉ, sao anh ta đã về rồi?

Sáng hôm sau, Lương Hạnh bị tiếng còi xe dưới nhà làm cho tỉnh giấc.

Cô ôm chăn ngồi dậy, ngây người mất hồi lâu, đến khi nghe thấy tiếng động từ dưới bếp, cô mới vội vội vàng vàng lao ra khỏi phòng, rồi nhìn thấy một bóng lưng cao gầy đang lúi húi trong bếp.

Người đàn ông ấy mặc bộ đồ ở nhà, eo săn chắc, cặp chân dài, nhìn tổng thể dáng người hơi gầy.

Triệu Mịch Thanh làm xong bữa sáng, vừa bước ra khỏi nhà bếp thì thấy Lương Hạnh mặc đồ ngủ đứng đó từ bao giờ, anh khẽ cau mày: “Đi thay đồ đi.”

“À, ừm.” Lương Hạnh cúi đầu nhìn bộ váy ngủ lụa tơ tằm trên người, lập tức xấu hổ đỏ mặt, vội vã chạy về phòng.

Cô đánh răng rửa mặt xong xuôi thì Triệu Mịch Thanh đã đang ngồi bàn ăn sáng trước rồi. Lương Hạnh bèn ngồi xuống đối diện anh.

Bữa sáng sandwich và trứng rán người đàn ông đó làm trông rất bắt mắt, mùi hương hấp dẫn, Lương Hạnh ăn từng miếng trứng nhỏ, hai người chẳng ai nói câu gì, trên bàn ăn chỉ có tiếng dao nĩa va vào nhau.

Lương Hạnh đã quen với cuộc sống như thế này rồi.

Ăn sáng xong, Lương Hạnh bê đĩa vào bếp, lúc đi ra lại không cẩn thận đá vào cánh cửa, đau điếng cả người.

Triệu Mịch Thanh thấy thế, liền lấy băng cá nhân trên tủ ra đưa cho cô.

“Cảm ơn.” Lương Hạnh biết anh vốn dĩ đã luôn lạnh lùng, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi có chút buồn buồn.

Vợ nhà người ta bị thương, chồng sẽ đến quan tâm hỏi han xem có nghiêm trọng không, sau đó đích thân cúi xuống kiểm tra, cô và Triệu Mịch Thanh coi như ngoại lệ, chẳng khác gì hai người xa lạ sống chung dưới một mái nhà.

Triệu Mịch Thanh không nói gì, chỉ quay người cầm vest đi thay.

Không thể không nói rằng có người đàn ông trời sinh đã hợp mặc âu phục, đặc biệt là những người có dáng cao gầy như Triệu Mịch Thanh, anh mặc vest lên trông cực kỳ đẹp trai, chỉ đứng đó thôi cũng đã tràn đầy khí chất rồi.

“Ăn xong nhớ rửa bát, đừng có ngâm trong bồn rửa.” Lúc nói câu này, Triệu Mịch Thanh đã thay xong giày da.

Đợi đến khi Lương Hạnh phản ứng lại thì chỉ còn nghe thấy tiếng đóng cửa.