MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Ly Hôn Chồng Cũ Luôn Muốn Theo Đuổi TôiChương 580

Sau Khi Ly Hôn Chồng Cũ Luôn Muốn Theo Đuổi Tôi

Chương 580

495 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 580

Vào phòng ăn, quay đầu lại thấy con gái vẫn chưa đi theo, mẹ Tống lại nhìn quanh vẫy tay về hướng sô pha: “Nhiễm, mau đi rửa tay rồi ăn cơm.”

Tống Nhiễm không lên tiếng trả lời, nhưng vẫn nghe lời đi rửa tay, lúc vào phòng ăn, ông cụ Tống đang ngồi trên ghế giữa bàn ăn như chợt nhớ ra điều gì đó, nhướng mày nhìn cô ta.

“Đúng rồi, nhà họ Đan gọi điện đến còn nói một chuyện nữa, con trai út của ông ấy vừa về nước năm ngoái, gần đây có đến thủ đô và thành phố T để công tác, trong nước có nhiều chuyện mà cậu ấy chưa nắm rõ, đến lúc đó con hãy giúp đỡ cậu ấy nhiều một chút nhé.

Mới vừa ngồi vào bàn ăn đã nghe ba mình nói thế, Tống Nhiễm không khỏi do dự một chút, nhưng cũng nhanh chóng bình tĩnh lại nói: “Con biết rồi.”

Sau đó cô im lặng ăn cơm, không ngẩng đầu lấy một lần, cô ta liếc thấy mẹ Tống lại nhận từ tay người làm một bát canh, cười nói đưa cho mình: “Mẹ nghe nói cậu con trai đó của nhà họ Đan lần này cũng sẽ tham gia tiệc từ thiện, con có gặp cậu ấy không?”

Nghe thấy mẹ nói vậy, Tống Nhiễm mới hiểu ra, trong đầu chợt lóe lên hình bóng mơ hồ của một người đàn ông đưa sâm panh cho cô, trông dáng vẻ thì hình như đã sinh sống ở nước ngoài lâu năm.

Nội dung trò chuyện tuy chỉ có vài câu ngắn gọn nhưng Tống Nhiễm chẳng bao giờ để tâm ghi nhớ những chuyện vô bổ.

Vì thế cô ta dùng muôi múc canh khuấy nhẹ bát canh trước mặt, thờ ơ hỏi một câu: “Anh ta tên gì?”

“Đan Nhiêu.”

Lúc này người lên tiếng trả lời chính là ba Tống, ông vừa nói vừa nở một nụ cười như có như không nhìn cô con gái của mình: “Tuổi trẻ đầy hứa hẹn, có công ty riêng ở Anh, nghe nói làm ăn rất khá, lần này về nước là vì trong nhà có chút chuyện.”

Ông dừng một chút rồi bình luận thêm một câu hiếm hoi: “Ba thấy thằng nhỏ đó rất khá.”

“Đan Nhiêu?”

Tống Nhiễm âm thầm suy nghĩ, tựa hồ có chút ấn tượng nên kiềm không được liếc nhìn ba mình một cái.

Chỉ thấy thấy vẻ mặt của ông vẫn bình tĩnh, thong dong như thể những lời vừa rồi chỉ là tùy tiện nói ra chứ không cố tình.

Nhưng giờ phút này Thượng Điền ngồi trong bàn cơm lại chưa từng được ông cụ đánh giá một câu “Rất khá”, nếu không phải cố ý, thì tại sao một người hiểu cách đối nhân xử thế như ông cụ lại làm ra cái chuyện khiến con rể mình mất mặt bằng cách khen người đàn ông khác với con gái của mình.