MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Ly Hôn Chồng Cũ Luôn Muốn Theo Đuổi TôiChương 600

Sau Khi Ly Hôn Chồng Cũ Luôn Muốn Theo Đuổi Tôi

Chương 600

501 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 600

Anh nói xong, đưa tin nhắn trong điện thoại cho cô đọc.

Tống Nhiễm nhìn qua, thấy hai chữ “bác Tống” thì sắc mặt cô cứng đờ lại, sau đó bước lên xe.

Cũng không phải tin nhắn ba Tống mời anh đến nhà họ Tống ở đã uy hiếp cô, mà cô không muốn dây dưa mãi, định nhân chuyến đi này mà nói rõ những lời cần nói ra luôn.

“Ý của anh Đan đã rất rõ ràng rồi, rất xin lỗi, tôi không có hứng thú với anh, nếu anh có thể hiểu lời tôi nói, thì hãy duy trì khoảng cách, xem xét đế giao tình của phụ huynh chúng ta, có lẽ tôi sẽ không khiến cho chuyện này trở nên quá khó coi.”

Lời từ chối của cô mang theo ý tứ cảnh cáo.

Đan Nhiêu có chút kinh ngạc, một người có ít kinh nghiệm tình cảm như anh có chút không nắm bắt được, đối diện với tình cảnh như thế này, nên đánh thái cực quyền hay mặt dày mà tiếp tục đây.

Vậy nên anh bèn cầu cứu thư ký đang lái xe qua kính chiếu hậu, nhưng đối phương lại như đang né tránh tầm mắt của anh, chỉ tăng tốc lái xe nhanh hơn.

Anh suýt chút nữa thì quên mất, anh chàng Nghiêm đi theo anh bao nhiêu năm nay cũng là một tên ngốc trên phương diện tình cảm.

Ngập ngừng một lúc, anh chỉ ngại ngùng khẽ ho một tiếng: “Chuyện này để qua hôm nay hãy nói.”

Tống Nhiễm hơi ngơ ra, có chút không hiểu ý của anh, lúc quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ thì phái hiện tuyến đường có gì đó không đúng, bèn cảnh giác hỏi: “Đang đi đâu vậy?”

“Trợ lý của em không nói với em sao?” Đan Nhiêu nhún nhún vai: “Cô ấy nói hôm nay buổi diễn đêm chủ đề công viên giải trí ở chỗ bọn em bắt đầu mở cửa, tôi rất muốn xem xem cảnh tượng pháo hoa đầy trời mà cô ấy nói là như thế nào, có phải giống với thành phố T của chúng ta hay không.”

Ngừng một lúc, lại quay sang nói: “Bác trai hỏi tôi hôm nay em tiếp đón như thế nào, em cũng không mong tôi sẽ nói là cả ngày không gặp được em đấy chứ?”

Khi xe dừng lại ở bãi đậu xe bên ngoài khu công viên giải trí, Tống Nhiễm mở cửa xe đi xuống, muốn từ chối theo bản năng.

Trong lòng cô lờ mờ xuất hiện cảm giác ghê tởm, nơi này đối với cô mà nói, quả thực không có gì đáng để đi cả, nhưng cô nghĩ lại, lại thu bàn chân vừa mới bước ra về.

Từ đầu cho đến cuối, người phải né tránh không nên là cô.

Vì vậy, cô hít sâu một hơi, nhìn dòng người tấp nập bên ngoài, nương nhờ ánh đèn đường trong đêm nhìn ra tấm biển lớn kia, rồi bước ra ngoài.