MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Ly Hôn Chồng Cũ Luôn Muốn Theo Đuổi TôiChương 622

Sau Khi Ly Hôn Chồng Cũ Luôn Muốn Theo Đuổi Tôi

Chương 622

486 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 622

Giống như lúc này, người phụ nữ nghe thấy anh ta nói vậy thì lập tức dừng việc lau tóc lại, nở nụ cười để lộ má lúm duyên, sau đó bước tới, nằm xuống giường, ghé mái tóc ướt vào chân anh ta, nũng nịu nói.

“Sấy tóc cho em.”

Năm ngón tay của Thượng Điền chậm rãi xuyên qua mái tóc ướt của người phụ nữ, sau đó với tay lấy chiếc máy sấy bên cạnh đầu giường, bật chế độ nóng, vô cùng chu đáo sấy tóc cho cô ta.

Người phụ nữ đang nhắm mắt hưởng thụ giây phút này chỉ nghe thấy lời hứa hẹn nhàn nhạt của người đàn ông lẫn trong tiếng máy sấy: “Đợi lần này trở về, em chọn một thành phố mà em thích, anh sẽ mở thêm một studio ảnh cho em ở đó, sau này tùy thuộc vào tâm trạng của em, muốn ở đâu thì chúng ta ở đó.”

Cô ta chậm rãi mở mắt, khẽ “ừm” một tiếng, không hề biết chủ nhân của số điện thoại nằm trong danh sách đen của cô ta đang cố gọi cho cô ta hết lần này đến lần khác.

Cuối cùng, Cố Thời đặt điện thoại xuống, ngồi im lặng một lúc lâu, sau khi tâm trạng dần bình phục lại thì khẽ nhếch miệng, lúc này mới hiểu ra, có thể nối máy với Tề Uyên hay không đối với anh mà nói đã không còn chút ý nghĩa gì nữa.

Vậy nên, anh lập tức mở trang mới, đặt vé máy bay đến Kinh Đô vào sáng sớm hôm sau.

— Tại nơi diễn ra đám cưới ở Maldives.

Trước khi cô dâu vào ghế ngồi, chú rể và các phù rể đi lên tầng.

Căn phòng rộng lớn được đóng kín lại, Châu La La nhét chiếc giày màu đỏ vào tay Lương Hạnh: “Giấu kĩ đi, đừng để bọn họ dễ dàng lấy mất.”

Lương Hạnh cầm lấy chiếc giày màu đỏ, sau phút suy nghĩ ngắn ngủi liền giấu ra phía sau, những người thân xung quanh mà Châu La La không biết là ai, nhìn thấy thì đều cười: “Cháu giấu như vậy thì khác gì bày ra trước mặt bọn họ?”

Lương Hạnh lập tức cười, vẻ mặt xán lạn nói với người kia: “Cháu không cho là như vậy, bọn họ không dám cướp đâu.”

Người họ hàng đã lớn tuổi kia ban đầu còn không tin, cho đến khi đã nhận đủ lì xì, mời chú rể và phù rể vào, sau khi giày vò thêm một hồi, cuối cùng mới bảo bọn họ tìm giày, chú rể ngay lập tức nhìn chằm chằm Lương Hạnh đang ngồi trên chiếc ghế sofa bên cạnh như một người ngoài cuộc đang hóng chuyện.

Anh ta dùng cùi chỏ húc Triệu Mịch Thanh đứng bên cạnh, ra hiệu bằng ánh mắt: “Tôi thấy là ở chỗ Lương Hạnh đó.”