MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Ly Hôn Chồng Cũ Luôn Muốn Theo Đuổi TôiChương 663

Sau Khi Ly Hôn Chồng Cũ Luôn Muốn Theo Đuổi Tôi

Chương 663

383 từ · ~2 phút đọc

CHƯƠNG 663

Lời này làm cho cổ họng của Triệu Mịch Thanh khô khốc một trận.

Anh nhẫn nhịn, ngồi xuống bên cạnh cô, lập tức nắm thật chặt bàn tay trắng nõn không có sức của cô, in môi mỏng lên, hôn rồi hôn: “Không sao, Hạnh, em không sao là tốt rồi.”

Mẹ Triệu và mẹ Lương bây giờ đang đứng ở hai bên cuối giường, trông thấy cảnh này, mẹ Lương lén lau nước mắt, khóc đến mắt mũi đều đỏ ửng.

Mặc dù mẹ Triệu cũng xúc động, nhưng khi nước mắt sắp rơi xuống, nhìn thấy bà già bên cạnh khóc lóc nỉ non, trong nháy mắt liền bực bội.

Bà liền rên lên một tiếng, không nhịn được nói: “Được rồi, chỉ biết khóc, lúc không biết tình hình thì khóc, bây giờ không sao rồi cũng khóc. Sao bà già bà lắm nước mắt thế…”

Tiếng khóc của mẹ Lương im bặt, quay đầu trợn mắt: “Đúng là mẹ chồng không bằng mẹ. Hạnh nó không phải con ruột bà, bà không đau lòng như tôi đau…”

“Tôi đã nói cho dù thế nào đều nhận con bé là con dâu nhà họ Triệu chúng tôi. Bà còn muốn sao, cố tình kiếm chuyện phải không?”

“…”

Bất giác, nhờ hai bà già cãi lộn nhau, bầu không khí trong phòng bệnh từ từ thay đổi.

Triệu Mịch Thanh và Lương Hạnh bị lờ đi ở một bên liếc mắt nhìn nhau, trong đáy mắt là vẻ bất đắc dĩ, nhưng đã không thấy kinh ngạc nữa rồi.

Nghĩ chắc sau này trong nhà sẽ rất náo nhiệt.

Tấn Thành, tầng cao nhất của một khách sạn năm sao gần đường Kim Dung, người đàn ông đứng ở cửa sổ sát đất quan sát cảnh đêm cả thành phố vừa dập tắt điếu thuốc trong tay.

Anh ta nhả ra ngụm khói thuốc cuối cùng, ánh mắt thâm thúy hẹp dài dần híp lại.

Một chân chuyển hướng ra một bên, mượn lực quay người, khi đi tới bên bàn rót rượu, ánh mắt bất giác rơi trên chiếc ghế sô pha bằng da giữa phòng khách.

Ngay chính giữa ghế sô pha, có đặt hai túi giấy màu trắng.

Bộ âu phục hàng hiệu có giá trị không nhỏ, kích thước chọn cũng vừa chuẩn với dáng người của anh ta.