416 từ
Ánh bình minh của ngày mới hắt qua cửa kính sát đất của văn phòng Chủ tịch tập đoàn Cố thị, nhưng không khí bên trong lại lạnh lẽo như hầm băng. Cố Yên ngồi trên chiếc ghế da cao cấp vốn thuộc về cha cô – ông Cố. Trên bàn là bảng tên mới toanh: "Chủ tịch Hội đồng quản trị - Cố Yên".
Cánh cửa bị đẩy sầm ra. Cố Nhược cùng bà mẹ kế điên cuồng lao vào, theo sau là đội ngũ bảo an đang lúng túng ngăn cản.
"Cố Yên! Cô dựa vào cái gì mà đuổi chúng tôi ra khỏi nhà?" Cố Nhược gào lên, gương mặt xinh đẹp giờ đây vặn vẹo vì phẫn nộ. "Căn biệt thự đó đứng tên mẹ tôi!"
Cố Yên thong thả nhấp một ngụm trà, ánh mắt bình thản đến lạ lùng: "Mẹ cô? Cô quên rồi sao? Căn nhà đó vốn là tài sản trước hôn nhân của mẹ tôi. Sau khi bà mất, cha tôi đã dùng thủ đoạn để sang tên, nhưng trong di chúc gốc mà tôi tìm được trong két sắt của bà, có một điều khoản: Nếu ông ta phản bội hoặc có con riêng, toàn bộ tài sản sẽ lập tức thuộc về tôi. Cố Nhược, cô chính là minh chứng sống cho sự phản bội đó."
Bà mẹ kế run rẩy, định xông lên tát Cố Yên nhưng bị cô bắt lấy cổ tay, hất mạnh sang một bên.
"Đừng dùng đôi bàn tay bẩn thỉu đó chạm vào tôi. 22 năm qua, tôi đã diễn vai một đứa con gái ngoan ngoãn đủ rồi. Kể từ giờ, mỗi xu các người tiêu, mỗi mét vuông các người ở, tôi sẽ đòi lại không thiếu một hạt bụi."
Khi bọn họ bị bảo vệ kéo đi trong tiếng chửi rủa, Cố Yên mới thở hắt ra, tựa lưng vào ghế. Sự trả thù này không mang lại cho cô niềm vui sướng điên cuồng, mà chỉ là một sự giải thoát nặng nề.
Điện thoại trên bàn rung lên. Một tin nhắn ngắn gọn từ Mạc Thiệu Khiêm: "Tối nay, 8 giờ, nhà hàng Cloud 9. Ăn mừng chiến thắng của em."
Cố Yên nhìn dòng chữ, khóe môi hơi cong lên. Người đàn ông này luôn xuất hiện đúng lúc cô thấy trống rỗng nhất. Cô bắt đầu nhận ra, sự nghiệp là lớp giáp bảo vệ cô, nhưng Mạc Thiệu Khiêm lại là người duy nhất nhìn thấu lớp giáp ấy.