426 từ
Cố Yên lao đến bệnh viện trong cơn mưa tầm tã. Mạc Thiệu Khiêm luôn ở sát bên cạnh, bàn tay anh đặt trên vai cô như một điểm tựa vững chắc.
Bên trong phòng bệnh, Lâm Hạo nằm đó với chi chít ống truyền. Nhìn thấy Cố Yên, đôi mắt hắn hiện lên vẻ hối hận muộn màng lẫn sự điên cuồng.
"Yên Yên... em đến rồi..." Hắn thều thào. "Anh biết anh sai... nhưng cha em... ông ta mới là kẻ tàn nhẫn nhất. Năm đó, chính ông ta đã cắt dây thắng xe của mẹ em... Cố Nhược và mẹ nó chỉ là kẻ giúp sức..."
Tai Cố Yên như ù đi. Hóa ra, kẻ sát nhân lại chính là người cô từng gọi là cha. Sự thật này còn tàn khốc hơn tất cả những gì cô từng tưởng tượng. Cô cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, khó thở đến mức tưởng chừng như sắp ngã xuống.
"Đủ rồi." Mạc Thiệu Khiêm lạnh lùng cắt ngang, anh ôm chặt lấy Cố Yên, đưa cô rời khỏi căn phòng đầy mùi thuốc sát trùng đó.
Ra đến sảnh bệnh viện, mưa vẫn không ngừng rơi. Cố Yên đứng dưới màn mưa, mặc cho nước lạnh thấm đẫm vào lớp áo mỏng. Cô không khóc, nhưng đôi vai run rẩy đã tố cáo sự sụp đổ bên trong.
Mạc Thiệu Khiêm không nói lời nào, anh kéo cô vào lòng, dùng chiếc áo khoác to rộng che chắn cho cô.
"Muốn khóc thì khóc đi."
Cố Yên vùi đầu vào ngực anh, cuối cùng nước mắt cũng rơi xuống, hòa lẫn vào màn mưa. Những uất ức của hai kiếp người, những nỗi đau bị phản bội, giờ đây tuôn trào như thác đổ. Mạc Thiệu Khiêm chỉ im lặng ôm cô, nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu cô, đầy trân trọng và xót xa.
Khi cơn xúc động qua đi, Cố Yên ngước nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên định hơn bao giờ hết.
"Tôi muốn bọn họ phải trả giá bằng cả cuộc đời này."
"Tôi sẽ giúp em." Mạc Thiệu Khiêm cúi xuống, nụ hôn của anh chạm vào môi cô, ban đầu là sự an ủi, sau đó dần trở nên sâu sắc và nồng nhiệt.
Dưới màn mưa trắng xóa của thành phố Trung Hoa nhộn nhịp, hai linh hồn cô độc đã thực sự tìm thấy nhau. Đây không còn là một cuộc giao dịch. Đây là sự khởi đầu của một tình yêu được xây dựng trên đống tro tàn của sự thù hận.