621 từ
Trần Thị — giờ đây đã đổi tên thành Nhược Thần, trở thành tâm điểm của giới truyền thông. Thẩm Nhược Hy bước vào sảnh lớn của tập đoàn trong bộ vest trắng cắt xẻ táo bạo, vừa thanh lịch lại vừa gợi cảm một cách chết người. Những nhân viên từng khinh khỉnh nhìn cô khi cô còn là vợ chưa cưới của Trần Hạo, giờ đây đều phải cúi đầu cung kính: "Chào Thẩm tổng!"
Ngồi trong văn phòng rộng lớn từng thuộc về kẻ phản bội, Nhược Hy thong thả nhấp một ngụm trà. Cô cảm giác mình giống như một kẻ săn mồi vừa chiếm được lãnh địa. Nhưng ngay khi cô vừa định lật mở tập hồ sơ đầu tiên, cánh cửa văn phòng đột ngột bị khóa trái.
Một mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc bao trùm lấy không gian.
"Thẩm tổng có vẻ rất tận hưởng chiếc ghế mới này nhỉ?"
Phó Kình Thần bước ra từ phía sau tấm rèm cửa sát đất. Anh vẫn phong thái ấy, ngạo nghễ và đầy áp lực. Anh chậm rãi bước tới, đôi mắt nheo lại nhìn bộ đồ công sở của cô — chiếc váy ngắn chỉ vừa đủ che đi những dấu vết ái ân mà anh đã để lại trên đùi cô đêm qua.
Nhược Hy xoay ghế lại, mỉm cười đầy khiêu khích: "Phó tổng không ở lại văn phòng của mình để điều hành thế giới sao? Lại chạy đến đây kiểm tra 'người tình' của mình?"
Phó Kình Thần không nói gì, anh tiến sát tới, một tay chống lên bàn làm việc, tay kia thô bạo xoay chiếc ghế của cô lại. Anh cúi xuống, ép sát gương mặt mình vào mặt cô, giọng nói khàn đặc: "Tôi đến để nhắc em nhớ... em có thể là kẻ săn mồi với cả thế giới, nhưng trước mặt tôi, em mãi mãi chỉ là con mồi duy nhất."
Bàn tay anh luồn vào mái tóc cô, siết nhẹ khiến Nhược Hy phải ngửa cổ lên. Anh nhìn vào đôi mắt phượng đầy vẻ bướng bỉnh kia, rồi bất ngờ cắn nhẹ vào môi dưới của cô. "Hôm nay, có bao nhiêu gã đàn ông đã nhìn vào đôi chân này của em rồi, hửm?"
Sự chiếm hữu của anh khiến Nhược Hy vừa run rẩy vừa hưng phấn. Cô biết, anh đang ghen. Một kẻ đứng đầu giới kinh doanh, lạnh lùng như băng, lại đang ghen tuông vì một cái nhìn của nhân viên cấp dưới dành cho cô.
"Vậy anh định phạt tôi sao?" – Cô thì thầm, bàn tay hư hỏng lướt qua lồng ngực săn chắc của anh qua lớp áo sơ mi thủ công đắt tiền.
"Phạt chứ." – Phó Kình Thần nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi ngay trên đống hồ sơ đang xử lý dở. "Tôi sẽ phạt em phải ghi nhớ rằng, từng tấc da thịt này, kể cả hơi thở này, đều mang họ Phó."
Anh bắt đầu tháo bỏ lớp rào cản cuối cùng của bộ vest trắng. Không gian văn phòng vốn trang nghiêm bỗng chốc trở nên nóng bỏng và đầy tội lỗi. Bên ngoài, tiếng nhân viên đi lại, tiếng điện thoại vang lên, nhưng bên trong, chỉ có tiếng thở dốc nồng nàn và tiếng va chạm xác thịt đầy mãnh liệt.
Trong cơn say mê, Nhược Hy chợt nhận ra: Cô tưởng mình là kẻ săn mồi đang dùng nhan sắc để lợi dụng Phó Kình Thần trả thù, nhưng hóa ra, cô đã tự nguyện sa vào cái bẫy sủng ái mà anh đã giăng sẵn từ kiếp trước.
Cô là con mồi, nhưng là con mồi được thợ săn cưng chiều nhất thế gian.