543 từ
Cảnh tượng hỗn loạn diễn ra ngay trong phòng khách nhà họ Bạc. Bà Bạc dù không tin Nhược Vũ nhưng thấy máu thì vẫn hoảng hốt: "Mau... mau gọi cấp cứu!"
Mộc Nhược Vũ nằm trên sàn, rên rỉ: "Chị... sao chị lại đẩy em? Em chỉ muốn con có một danh phận thôi mà..."
Mộc Thanh Dao đứng im tại chỗ, không hề lộ vẻ sợ hãi. Cô nhìn Bạc Diên, thấy anh đang định gọi bảo vệ lôi Nhược Vũ đi, cô liền ra hiệu ngăn lại. Cô bước tới gần Nhược Vũ, cúi xuống nói nhỏ vào tai ả: "Cô tưởng dùng máu giả và vài viên thuốc gây xuất huyết là lừa được tôi sao?"
Nhược Vũ khựng lại một giây, ánh mắt lóe lên sự hoảng loạn.
Đúng lúc này, một người đàn ông mặc áo blouse trắng bước vào. Đó là bác sĩ tư nhân của nhà họ Bạc, người mà Thanh Dao đã bí mật nhờ Bạc Diên mời đến từ trước khi về nhà chính. Cô biết Nhược Vũ sẽ không cam lòng, nên đã chuẩn bị sẵn phương án đối phó.
"Bác sĩ Trần, phiền ông kiểm tra cho cô ấy." Thanh Dao điềm tĩnh nói.
Bác sĩ Trần tiến lại gần. Mộc Nhược Vũ vùng vẫy không cho chạm vào, nhưng dưới ánh mắt áp chế của Bạc Diên, cô ta đành phải để ông kiểm tra mạch tượng và vết máu.
Chỉ vài phút sau, bác sĩ Trần đứng dậy, lau tay và lắc đầu: "Báo cáo Bạc lão phu nhân, cô gái này không hề có thai. Vết máu trên sàn là phẩm màu công nghiệp trộn với một ít máu động vật. Cô ta còn uống thuốc gây kích ứng để làm sắc mặt trắng bệch."
Bà Bạc nghe xong, tức giận đến mức đánh rơi cả tách trà trên tay. "Cô... cô dám lừa tôi? Dám dùng huyết thống nhà họ Bạc để làm trò bẩn thỉu này?"
Mộc Nhược Vũ tái mặt, biết mình đã bại lộ, ả định vùng chạy ra cửa nhưng đã bị bảo vệ chặn lại. Thanh Dao bước đến, lấy điện thoại ra phát một đoạn ghi âm – đó là cuộc đối thoại giữa Nhược Vũ và gã thợ ảnh về việc ghép bức hình tối qua.
"Nhược Vũ, tôi đã cho cô con đường sống, nhưng cô lại chọn con đường chết." Thanh Dao lạnh lùng nói. "Mẹ, người này giao cho cảnh sát xử lý tội vu khống và lừa đảo được không ạ?"
Bà Bạc gật đầu, nhìn Thanh Dao với ánh mắt đầy hối lỗi và tán thưởng. Bà không ngờ cô con dâu vốn nông nổi này nay lại suy nghĩ thấu đáo và bình tĩnh đến thế.
Khi Nhược Vũ bị cảnh sát áp giải đi, cả ngôi nhà trở lại sự yên tĩnh. Bà Bạc thở dài, nắm lấy tay Thanh Dao: "Dao Dao, mẹ già rồi nên mắt nhìn người kém đi. Cảm ơn con đã bảo vệ danh tiếng cho thằng Diên."
Bạc Diên đứng bên cạnh, ánh mắt anh nhìn vợ tràn đầy sự tự hào. Anh biết, bông hoa hồng của anh không chỉ xinh đẹp mà còn có gai, một loại gai sắc nhọn để bảo vệ tổ ấm của chính mình.