MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Sống Lại, Tôi Trở Thành Tâm Can Của Bạc TổngChương 8: Ghen tuông (H nhẹ)

Sau Khi Sống Lại, Tôi Trở Thành Tâm Can Của Bạc Tổng

Chương 8: Ghen tuông (H nhẹ)

538 từ

Sau buổi họp báo thành công rực rỡ, danh tiếng của Mộc Thanh Dao không những không bị hủy hoại mà còn trở nên tốt hơn. Cô được ca ngợi là người phụ nữ dám yêu dám hận, bản lĩnh kiên cường. Tuy nhiên, sự nổi tiếng này lại mang đến một rắc rối nhỏ cho Bạc Diên: Những "vệ tinh" bắt đầu vây quanh cô.

Trong một bữa tiệc tối dành cho giới thiết kế trang sức, Mộc Thanh Dao xuất hiện xinh đẹp như một nữ thần. Cô đang mải mê trò chuyện với Cố Thành – một nhà thiết kế tài năng vừa trở về từ Pháp. Hai người nói chuyện rất tâm đắc về các loại đá quý.

Bạc Diên đứng cách đó không xa, tay cầm ly rượu vang nhưng ánh mắt lạnh lẽo như dao mỏng cứa vào bóng lưng của Cố Thành. Anh thấy Cố Thành cười với cô, thấy tay anh ta vô tình chạm nhẹ vào khuỷu tay cô khi chỉ vào bản thảo.

"Bạc tổng, ngài không sao chứ?" Một đối tác hỏi khi thấy ly rượu trong tay anh hơi rung lên.

Bạc Diên không đáp, sải bước đi tới, trực tiếp vòng tay qua eo Mộc Thanh Dao, kéo mạnh cô vào sát lòng mình.

"Chào Bạc tổng, tôi là Cố Thành..." Cố Thành lịch thiệp đưa tay ra.

Bạc Diên nhìn cái tay đó một giây, rồi hờ hững gật đầu, giọng nói lạnh như băng: "Vợ tôi mệt rồi, chúng tôi xin phép đi trước."

Nói rồi, anh gần như lôi Mộc Thanh Dao ra khỏi bữa tiệc. Vừa vào trong xe, không khí lập tức trở nên căng thẳng.

"Bạc Diên, anh sao thế? Em đang nói chuyện công việc mà!" Mộc Thanh Dao hơi bực mình vì thái độ thô lỗ của anh.

Bạc Diên không nói lời nào, anh ra lệnh cho tài xế nâng vách ngăn lên. Trong không gian chật hẹp và tối tăm của hàng ghế sau, anh đột ngột đè cô xuống ghế da.

"Anh ta chạm vào em." Giọng anh khàn đặc, chứa đựng sự chiếm hữu điên cuồng.

"Chỉ là vô tình thôi mà..."

"Tôi không quan tâm vô tình hay cố ý." Bạc Diên vùi đầu vào cổ cô, cắn nhẹ một cái như để đánh dấu chủ quyền. "Mộc Thanh Dao, em là của tôi. Chỉ một mình tôi được nhìn em như thế."

Anh hôn cô, nụ hôn nồng cháy và đầy mùi vị chiếm đoạt, không cho cô một giây phút nào để thở. Bàn tay anh luồn vào trong áo cô, vuốt ve làn da mịn màng, khiến cô run rẩy. Sự ghen tuông của người đàn ông này vừa đáng sợ nhưng cũng vừa khiến cô cảm thấy được trân trọng.

"Bạc Diên... đừng ở đây..." Cô hổn hển cầu xin.

Anh dừng lại, nhìn cô với đôi mắt đỏ ngầu vì dục vọng và sự bất an. Anh áp trán mình vào trán cô: "Tôi hận không thể giấu em đi, để không ai thấy được em tuyệt vời thế nào."

Mộc Thanh Dao vòng tay ôm lấy cổ anh, chủ động hôn lên môi anh để trấn an: "Em ở đây, không đi đâu cả. Cả đời này chỉ có mình anh thôi."