MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Về Hưu Phán Quan Tham Gia Trò Chơi Chạy TrốnChương 107: Chân tướng

Sau Khi Về Hưu Phán Quan Tham Gia Trò Chơi Chạy Trốn

Chương 107: Chân tướng

762 từ · ~4 phút đọc

“Đi thôi, thoạt trông con linh miêu kia còn khó đối phó hơn so với mấy con lệ quỷ nhiều.”Kỳ Vô Quá và Đoạn Lệ cùng đi ra cửa, lại phát hiện Hoàng Mỹ Linh không đuổi theo. Cậu quay đầu nhìn thì thấy cô đứng đó, khuôn mặt ngẩn ra không biết đang nghĩ gì.Kỳ Vô Quá hỏi: “Cô không theo à?”Hoàng Mỹ Linh lắc đầu: “Tôi, tôi hơi sợ.”Kỳ Vô Quá cười cười, nói: “Tôi khuyên cô đi cùng đi, con mèo kia thoắt ẩn thoắt hiện, cũng không phải không quay về giết người được.”Hoàng Mỹ Linh nghĩ tới dáng vẻ vừa rồi của Chúc Nhiên, bả vai run lên, cuối cùng vẫn cắn răng đi theo.Mấy người đi thẳng tới khu phòng bệnh, cẩn thận nhìn qua các tầng cửa sổ, quả nhiên là không thu hoạch được gì.Hoàng Mỹ Linh hỏi: “Cái đó, rốt cuộc Chúc Nhiên bị quỷ ám vào người, hay là cậu ta vẫn luôn giả làm người chơi lẫn vào chúng ta vậy?”“Không biết.” Kỳ Vô Quá nói, “Chẳng qua cũng không phải ngẫu nhiên mà giao diện tuyển chọn nhân vật lại xuất hiện một vai diễn không nói gì.”Hoàng Mỹ Linh khó hiểu hỏi: “Là sao?”“Mèo không thể nói chuyện, cho dù nó đã chết biến thành linh hồn mèo thì vẫn không thể nói chuyện.”Kỳ Vô Quá xoa xoa cằm: “Nhưng nguồn gốc của con mèo này lại không đơn giản như vậy.”Rất ít loài động vật sau khi chết cứ quanh quẩn ở dương gian. Nguyên nhân rất đơn giản, phần lớn động vật đều có suy nghĩ đơn thuần, không như loài người, luôn có những nhu cầu không thể bỏ xuống được.Sau khi động vật chết đi đều sẽ đi đầu thai luôn.Hiển nhiên cũng sẽ có động vật vì không rời được chủ nhân mà ở lại nhân gian, nhưng phần lớn sau khi làm bạn với chủ một thời gian, theo sự phai nhạt của chủ mà chúng nó cũng sẽ rời đi.Kỳ Vô Quá hỏi: “Đoạn Lệ, anh đã từng thấy linh hồn động vật chưa?”Đoạn Lệ vốn đang nhìn chằm chằm vào phù văn sau cổ Kỳ Vô Quá, hắn không để bụng lắm tới con mèo bỏ chạy kia, bởi vì boss đã hiện thân, cho nên việc tiếp theo dễ dàng hơn nhiều.g**t ch*t, qua cửa.Logic của Đoạn Lệ rất đơn giản, thứ hắn quan tâm hơn cả chính là mối quan hệ của Kỳ Vô Quá với địa phủ.Vừa rồi hắn nhắc Kỳ Vô Quá gỡ khuyên tai xuống cũng là vì vậy, nhưng với tình huống này thì xem ra dù Kỳ Vô Quá có gỡ khuyên tai đi, tựa hồ cũng không có thay đổi gì lớn.Ngoại trừ sự hiểu biết về một thế giới khác, cho dù là tính cách hay hơi thở trên người đều không hề thay đổi.Nghe được câu hỏi của Kỳ Vô Quá, hắn còn hơi ngẩn ra, sau đó mới nói: “Gặp rồi, đã từng có người ngược đãi mèo bị linh hồn mèo bám lấy. Nhưng những linh hồn mèo kia vì số lượng quá nhiều mới hình thành, tạo ra oán khí uy h**p đến loài người.”Kỳ Vô Quá nói: “Ở thế giới này, chỉ cần là linh hồn động vật đều sẽ có oán khí. Nhưng như vậy cũng rất bình thường, con người là linh hồn của vạn vật, linh hồn mạnh hơn động vật nhiều, nếu không phải số lượng lớn thì không ảnh hưởng đến con người được.”Hoàng Mỹ Linh ở bên cạnh nghe không hiểu ra sao, càng cảm thấy hai người nay thâm sâu khó dò, cô lựa chọn im lặng, đừng để mình chen chân vào cuộc đối thoại của hai tên trâu bò.Đoạn Lệ ngồi xuống, lấy ra một cái bút từ trong túi áo.Hắn nâng bút vẽ lên đất, mấy dấu chân đen nhánh lập tức hiện ra.Đó là một chuỗi dấu chân nho nhỏ như hoa mai, xếp thành một đường thẳng tắp.“Là mèo.” Kỳ Vô Quá nói, “Xem ra từ lúc bắt đầu đã không tồn tại người chơi tên Chúc Nhiên, nó là một con mèo.”Đoạn Lệ gật đầu: “Mèo giỏi nhất là che giấu hơi thở, cho dù trở thành linh hồn cũng vậy.”Kỳ Vô Quá nói: “Cho nên anh mới không phát hiện ra điểm khác thường trên người Chúc Nhiên?”“Ừ.” Đoạn Lệ giơ tay sờ lên dấu chân màu đen kia, dấu chân lập tức hóa thành sương mù quấn lên đầu ngón tay hắn.