Buổi sáng ngày phim phát sóng, bầu trời thành phố A phủ một lớp sương nhàn nhạt. Hạ Lam tỉnh dậy sớm hơn thường lệ. Cô không hẳn hồi hộp, chỉ là trong lòng tồn tại cảm giác lạ lẫm — như thể sắp phải đối diện một điều gì đó đã qua nhưng chưa hoàn toàn kết thúc.
Điện thoại đổ chuông khi cô đang rót cà phê. Là Lâm Phong.
“Phim lên top tìm kiếm rồi, chưa phát sóng chính thức mà clip trailer đã tràn Weibo. Nửa triệu lượt chia sẻ trong ba giờ. Cậu đoán xem từ khóa hot nhất là gì?”
Hạ Lam nhấp một ngụm cà phê, giọng trầm ổn: “Chắc là đạo diễn Lâm Phong thiên tài quay góc đẹp?”
“Không. Là ‘Phản ứng của vợ cũ biên kịch khi nhìn thấy chồng cũ diễn cảnh hôn’.”
Cô nghẹn một chút, suýt sặc. “Cái gì cơ?”
“Đấy, cái tin đó. Có người chụp được khoảnh khắc cậu ngồi nhìn màn hình trong buổi công chiếu. Ánh mắt cậu lúc đó... kiểu như đang thật sự rung động. Netizen bây giờ tinh mắt lắm.”
Hạ Lam không nói gì thêm. Ánh nắng len qua rèm cửa, chiếu lên mặt bàn, lấp lánh hệt như những ngày họ từng sống chung — trong căn hộ cũ, cũng có ánh sáng như thế, cũng có cốc cà phê này, chỉ khác là khi ấy, Tần Diệp còn ở đây.
Tám giờ tối, tập đầu tiên chính thức phát sóng.
Cô ngồi trên sofa, trong tay là điều khiển tivi, bên cạnh là laptop mở sẵn trang diễn đàn. Bình luận chạy liên tục, gần như không đọc kịp:
“Trời ơi, chemistry đỉnh quá!”
“Không phải hai người này từng là vợ chồng à? Cảm giác thật đến phát sợ.”
“Cảnh hôn 30 giây mà tôi tưởng xem cả phim điện ảnh.”
Cô cười nhạt. Cảnh hôn đó quay suốt năm lần, mỗi lần đạo diễn đều chê “chưa đủ cảm xúc”. Lúc ấy, Hạ Lam không biết anh đang nghĩ gì, chỉ biết mỗi lần đạo diễn hô “Cắt!”, anh đều lặng lẽ xoay người đi, không nhìn cô.
Nhưng giờ đây, khi nhìn trên màn hình, góc quay, ánh sáng, âm nhạc, tất cả đều khiến khoảnh khắc ấy trở nên quá thật — đến mức khiến cô cũng phải lầm tưởng rằng họ chưa từng ly hôn.
Tin nhắn từ nhóm bạn biên kịch nổ liên tục:
“Lam, phim của cậu hot rồi đấy!”
“Người ta đồn hai người tái hợp kìa, có đúng không?”
“Cảnh hôn đó có cần diễn lại không, hay là... thật?”
Cô không trả lời.
Chỉ khi có thông báo mới từ tài khoản chính thức của đoàn phim, cô mới ngẩng lên nhìn.
Bài đăng là tấm ảnh hậu trường: Tần Diệp khoác áo khoác cho cô, ánh mắt dịu dàng. Caption: “Khoảnh khắc ngoài ống kính cũng đáng yêu không kém.”
Một phút sau, tag #TầnDiệpHạLamTáiHợp leo thẳng lên top 3 hot search.
Phòng làm việc của công ty giải trí Tinh Vũ.
Tần Diệp vừa kết thúc buổi phỏng vấn, trợ lý Tiểu Lý chạy vào, cầm điện thoại run run:
“Anh Tần, anh với chị Hạ Lam lại lên hot search rồi. Cư dân mạng bảo hai người vẫn còn tình cảm, hashtag đang bùng nổ.”
Anh liếc qua màn hình. Ảnh họ trong hậu trường, ánh mắt anh nhìn cô bị cắt ra phóng đại, trông như ánh nhìn của người say đắm.
Anh cười khẽ, giọng trầm thấp: “Tin đồn cũng chẳng có gì lạ. Miễn là không làm ảnh hưởng đến cô ấy.”
“Nhưng chị ấy bị réo tên khắp nơi, còn có người moi lại chuyện ly hôn, nói chị ấy lợi dụng anh để PR phim.”
Tần Diệp im lặng một lúc lâu. Anh đặt cốc cà phê xuống, đứng dậy, ánh mắt trở nên sắc lạnh: “Gửi thông cáo báo chí đi. Nói rõ là tôi và cô ấy chỉ là bạn, hợp tác chuyên nghiệp.”
Trợ lý gật đầu rối rít, nhưng vẫn hỏi nhỏ: “Thật chỉ là bạn thôi sao, anh?”
Anh không trả lời. Nhưng khi ánh mắt vô thức dừng lại ở bức ảnh cô cười trong tạp chí cũ, lòng anh thắt lại.
Đêm hôm đó, Hạ Lam không ngủ được. Cô mở Weibo, đọc từng bình luận:
“Họ nhìn nhau như chưa từng chia tay.”
“Một loại cảm giác không thể giả được, gọi là ‘vẫn yêu’.”
“Nếu họ tái hợp thật, tôi tin.”
Cô cắn môi, lướt nhanh xuống phần dưới. Có cả bình luận cay nghiệt:
“Cô ta ly hôn rồi còn dựa hơi chồng cũ để nổi tiếng.”
“Tần Diệp xứng đáng hơn, giờ anh ấy là sao hạng A rồi.”
Hạ Lam tắt điện thoại, thở ra thật nhẹ.
Một thông báo mới hiện lên: Tin nhắn từ Tần Diệp.
Chỉ có một dòng:
“Anh xin lỗi, nếu tin đồn khiến em bị ảnh hưởng. Ngày mai anh sẽ xử lý.”
Cô nhìn dòng chữ ấy hồi lâu, cuối cùng chỉ đáp lại:
“Không cần. Dù sao cũng là chuyện cũ rồi.”
Nhưng gửi xong, tim cô lại run nhẹ, như có thứ gì đó chưa được nói ra.
Sáng hôm sau, báo lớn đăng bài: Tần Diệp phủ nhận tin đồn tái hợp với biên kịch Hạ Lam.
Bên dưới là lời phát biểu của anh trong buổi phỏng vấn:
“Chúng tôi từng là bạn đời, giờ là đồng nghiệp. Giữa chúng tôi, chỉ có sự tôn trọng.”
Câu nói ấy được share khắp nơi.
Hạ Lam xem đoạn video, nụ cười của anh bình thản đến mức hoàn hảo. Không một kẽ hở.
Truyền thông khen anh chuyên nghiệp, fan ca tụng anh “phong độ quý ông”, còn cô chỉ thấy một nỗi hụt hẫng mơ hồ.
Lâm Phong nhắn tin:
“Đừng để tâm. Cậu biết anh ta luôn cẩn trọng. Nếu nói khác, báo chí sẽ xé nát cậu.”
“Ừ.” Cô gõ lại, nhưng tay vẫn run.
Buổi tối, đoàn phim mời ăn mừng vì rating mở màn cao kỷ lục.
Nhà hàng sang trọng, ánh đèn ấm áp. Mọi người cười nói vui vẻ, nâng ly chúc mừng.
Khi Tần Diệp bước vào, mọi tiếng trò chuyện bỗng nhỏ lại.
Anh mặc sơ mi trắng, tay xắn cao, dáng vẻ vừa lịch lãm vừa xa cách. Ánh mắt anh lướt qua đám đông, dừng lại ở cô một giây.
“Cạn ly vì phim thành công,” đạo diễn hô to.
Ly chạm ly, rượu sóng sánh.
Tần Diệp tiến lại gần bàn cô.
“Chúc mừng, biên kịch Hạ,” anh nói khẽ, giọng trầm.
“Cảm ơn diễn viên Tần.” Cô mỉm cười, lễ phép như người xa lạ.
Anh cúi xuống gần tai cô, giọng hạ thấp: “Em vẫn giận chuyện phỏng vấn sáng nay sao?”
“Không.”
“Thật à?”
“Thật. Chỉ là… tôi thấy anh nói rất hay. Tôn trọng, đúng chứ?”
Ánh mắt anh chợt tối lại. Giữa tiếng nhạc, giữa đám đông rộn ràng, họ chỉ cách nhau nửa bước mà như cả một đại dương.
Một lát sau, anh khẽ nói: “Nếu có thể quay lại, anh sẽ không để em đi.”
Hạ Lam ngẩng đầu, bắt gặp ánh nhìn sâu thẳm của anh. Trái tim đập lạc nhịp, nhưng cô vẫn giữ nụ cười: “Nhưng chúng ta đâu thể quay lại, Tần Diệp.”
Đêm đó, khi về đến nhà, cô mở laptop xem lại đoạn phim preview cho tập sau.
Trong đó, nhân vật nam chính nói một câu thoại:
“Nếu thời gian có thể quay lại, tôi vẫn sẽ chọn em.”
Giọng anh vang lên, hòa vào tiếng mưa ngoài cửa kính.
Cô nhìn màn hình thật lâu, rồi khẽ tự cười.
Phía dưới, một bình luận mới vừa được ghim lên top đầu:
“Họ nói trong phim, nhưng có lẽ cũng là thật ngoài đời.”