Những ngày cuối năm, thành phố bỗng chốc trở nên thưa thớt và tĩnh lặng lạ thường khi dòng người hối hả ngược xuôi về quê ăn Tết. Tiếng pháo hoa nổ lụp bụp từ xa và mùi nhang trầm phảng phất trong không khí khiến lòng người không khỏi dâng lên niềm hoài niệm. Năm nay, vì lịch trực dày đặc tại bệnh viện của Nhất Chu và công việc làm thêm để bù đắp cho kỳ đồ án dang dở của Hướng Dương, cả hai quyết định ở lại căn gác mái, đón cái Tết đầu tiên xa gia đình nhưng lại là cái Tết đầu tiên bên nhau.
Chiều ba mươi, trời đổ một cơn mưa phùn lất phất, mang theo cái lạnh đặc trưng của mùa đông phương Bắc. Nhất Chu tan ca sớm hơn dự định, anh ghé qua chợ mua một ít thịt lợn ngon, tôm tươi và một bó hành lá xanh mướt. Khi anh về đến nhà, Hướng Dương đã trải sẵn một tấm khăn trải bàn màu đỏ lên chiếc bàn gỗ sồi, không khí trong căn phòng nhỏ ấm cúng hơn hẳn nhờ dải đèn led vàng và vài cành hoa đào nhỏ cô cắm trong chiếc lọ gốm.
“Bác sĩ Thẩm về rồi sao? Mau lại đây, em đã nhào bột xong rồi này!” Hướng Dương reo lên, đôi bàn tay nhỏ dính đầy bột trắng xóa, trông cô lúc này chẳng khác gì một chú mèo nhỏ tinh nghịch.
Nhất Chu mỉm cười, anh cởi bỏ chiếc áo khoác bám đầy hơi lạnh, xắn tay áo rồi bước lại gần. Họ cùng nhau ngồi bệt dưới sàn gỗ, bắt đầu công đoạn gói sủi cảo. Nhất Chu vốn là người tỉ mỉ, đôi bàn tay cầm dao mổ của anh giờ đây lại vô cùng khéo léo khi tạo hình những nếp gấp trên vỏ bánh, cái nào cái nấy đều tăm tắp như in. Ngược lại, Hướng Dương lại thích sự sáng tạo, cô gói những chiếc sủi cảo đủ mọi hình thù kỳ lạ, cái thì giống bông hoa, cái thì giống chú thỏ, khiến Nhất Chu thỉnh thoảng lại phải lắc đầu cười trừ.
Trong gian bếp nhỏ hẹp, hơi nước từ nồi nước dùng bốc lên nghi ngút, mang theo mùi thơm nồng nàn của gừng và hành lá. Họ vừa làm vừa trò chuyện về những chuyện đã qua, về giọt nước mắt trên sân thượng tháng trước giờ đã chỉ còn là một kỷ niệm để nhắc nhở sự mạnh mẽ. Hướng Dương luyên thuyên kể về phong tục đón Tết ở quê cô, còn Nhất Chu lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng lại đưa tay quệt đi vệt bột trắng dính trên chóp mũi cô.
Khi mâm sủi cảo nóng hổi được bưng lên, hai người ngồi đối diện nhau, ánh nến lung linh trên bàn phản chiếu vào mắt họ một niềm hạnh phúc giản đơn nhưng vô cùng chân thật. Nhất Chu gắp một chiếc bánh đẹp nhất vào bát của Hướng Dương, khẽ nói: “Chúc mừng năm mới, bà chủ của căn gác mái”. Hướng Dương đỏ mặt, cô cũng gắp lại cho anh một chiếc bánh “hình con thỏ” của mình: “Chúc mừng năm mới, bác sĩ riêng của em”.
Cảm giác lúc ấy thật kỳ lạ. Giữa gian phòng chật hẹp, dưới ánh đèn mờ ảo và tiếng tivi vang lên chương trình văn nghệ cuối năm, họ cảm thấy mình không còn là những sinh viên thực tập đang vật lộn với đời, mà giống như một cặp vợ chồng trẻ thực thụ đang vun vén cho tổ ấm nhỏ. Không có mâm cao cỗ đầy, không có sự chúc tụng ồn ào, chỉ có sự bình yên lan tỏa từ những cái chạm tay vô tình và hơi ấm của bát sủi cảo nóng.
Đêm giao thừa, khi tiếng chuông đồng hồ điểm mười hai giờ, Nhất Chu kéo Hướng Dương ra ban công nhỏ. Từ đây, họ có thể nhìn thấy những chùm pháo hoa rực rỡ bùng nổ phía trên những mái nhà cao tầng. Anh ôm cô từ phía sau, để cô tựa lưng vào lồng ngực mình, hơi ấm từ anh bao bọc lấy cô giữa cái rét đêm ba mươi.
“Sang năm mới, chúng ta sẽ càng tốt hơn, đúng không anh?” Hướng Dương thì thầm, mắt vẫn nhìn chăm chú vào những tia sáng trên bầu trời.
“Nhất định rồi. Anh sẽ luôn ở phía sau em.” Nhất Chu trả lời, siết chặt vòng tay hơn một chút.
Cái Tết xa nhà ấy không hề cô đơn như họ tưởng. Ngược lại, nó là một dấu mốc quan trọng, chứng minh rằng chỉ cần có nhau, bất cứ nơi đâu cũng là nhà. Và trong khói bếp cay nồng cùng vị ngọt của sủi cảo đêm ấy, họ đã cùng nhau viết thêm một chương mới cho sự gắn kết của mình — một sự gắn kết không chỉ dừng lại ở tình yêu, mà đã bắt đầu mang hơi thở của tình thân, của sự trọn đời.