MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Mùa Hướng Dương TànChương 15

Sau Mùa Hướng Dương Tàn

Chương 15

867 từ · ~5 phút đọc

Chuyến tàu hỏa mang số hiệu cũ kỹ rời khỏi ga trung tâm khi thành phố vẫn còn đang chìm trong sương sớm. Sau những ngày dài quay cuồng với công việc mới và áp lực của những bản hợp đồng đầu tiên, Nhất Chu quyết định đưa Hướng Dương về thăm bà nội anh ở một vùng quê nghèo ven biển phía Đông. Đây không chỉ là một chuyến nghỉ ngơi, mà đối với Nhất Chu, đó là lần anh chính thức đưa người con gái mình yêu về với cội nguồn, nơi lưu giữ những ký ức tuổi thơ nghèo khó nhưng bình yên nhất của anh.

Tiếng xình xịch của bánh tàu lăn trên đường ray và nhịp rung lắc nhẹ nhàng khiến Hướng Dương dần thiếp đi bên cửa sổ. Nhất Chu lặng lẽ kéo tấm rèm che bớt ánh nắng sớm đang rọi vào mặt cô, rồi nhẹ nhàng đặt đầu cô tựa lên vai mình. Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn của cô in trên tấm kính cửa sổ, anh cảm thấy một luồng điện ấm áp chạy dọc sống lưng. Con tàu cứ thế băng qua những cánh đồng lúa xanh rì, những rặng tre ngà và cả những dòng sông đỏ nặng phù sa, mang họ rời xa khói bụi đô thành.

Ga quê đón họ bằng cái nắng hanh hao và mùi của rơm rạ mục, của mặn mòi vị biển thoảng trong gió. Từ ga, họ phải đi bộ thêm một quãng đường đất đỏ dài dằng dặc mới đến được ngôi nhà ngói ba gian nằm nép mình dưới bóng những cây nhãn cổ thụ. Bà nội của Nhất Chu, một người phụ nữ với gương mặt hằn sâu những nếp nhăn thời gian và đôi mắt đã mờ đục, đứng đợi ở cổng từ lâu.

Vừa thấy bóng cháu trai, bà đã lập cập bước tới. Nhưng khi nhìn thấy Hướng Dương đứng bên cạnh với nụ cười hiền hậu, bà bỗng khựng lại, đôi bàn tay gầy guộc run run nắm lấy tay cô. Hướng Dương không hề ngần ngại, cô chủ động bước tới ôm lấy bờ vai gầy của bà, cất tiếng chào bằng giọng nói trong trẻo nhất. Nhìn cảnh tượng ấy, Nhất Chu đứng phía sau, khóe mắt bỗng thấy cay cay. Anh nhận ra rằng, sự thấu hiểu của Hướng Dương không chỉ dành cho anh, mà dành cho cả những gì anh trân quý nhất.

Những ngày ở quê trôi qua thật chậm. Không có tiếng còi xe, không có email công việc, chỉ có tiếng gà gáy trưa và tiếng sóng vỗ rì rào từ phía xa vọng lại. Hướng Dương thích nghi với cuộc sống thôn quê nhanh đến lạ lùng. Cô mặc chiếc áo bà ba của bà nội, cùng bà ra vườn hái rau, học cách nhóm bếp củi khói nghi ngút và ngồi bên giếng nước vo gạo. Nhất Chu thì giúp bà sửa lại cái mái hiên bị dột, chặt thêm mấy bó củi để dành cho mùa đông.

Buổi tối, cả ba người ngồi bên mâm cơm giản dị trên chõng tre ngoài sân. Bà nội nhìn hai đứa trẻ, rồi cầm tay Hướng Dương đặt vào tay Nhất Chu, bà nói bằng giọng run rẩy: “Thằng Chu nhà bà từ nhỏ đã chịu nhiều thiệt thòi, tính nó lầm lì nhưng thương người lắm. Nay nó đưa cháu về đây, bà mừng lắm, coi như bà cũng yên lòng”. Hướng Dương siết chặt tay Nhất Chu, nhìn anh bằng ánh mắt đầy kiên định như muốn nói rằng cô sẽ là người bù đắp cho tất cả những thiệt thòi ấy.

Đêm đó, dưới bầu trời sao dày đặc mà ở thành phố không bao giờ thấy được, họ ra bờ đê ngồi hóng mát. Gió biển thổi tung mái tóc của Hướng Dương, cô tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi thở của đất trời và sự bình yên tuyệt đối. Nhất Chu kể cho cô nghe về những ngày anh còn là một cậu bé nghèo đi nhặt vỏ sò, về ước mơ thoát nghèo để chữa bệnh cho bà. Hướng Dương lặng lẽ lắng nghe, cô nhận ra rằng đằng sau vẻ điềm tĩnh và có phần lạnh lùng của bác sĩ Thẩm là một tâm hồn đầy những vết sẹo và sự nỗ lực phi thường.

Chuyến đi về quê ngoại ấy đã làm thay đổi một phần nào đó trong nhận thức của cả hai. Tình cảm của họ không còn chỉ là sự lãng mạn của đôi lứa, mà đã bắt đầu có sự thấu cảm về quá khứ và trách nhiệm với tương lai. Khi con tàu chuyển bánh đưa họ trở lại thành phố, Hướng Dương ngoái đầu nhìn bóng dáng bà nội nhỏ bé dần tan vào màu xanh của cây lá, cô thầm hứa trong lòng sẽ cùng Nhất Chu xây dựng một gia đình mà ở đó, sự ấm áp sẽ luôn tồn tại như chính mảnh đất quê nghèo này.

Họ nắm tay nhau thật chặt suốt hành trình trở về, biết rằng mình đã thực sự trở thành một phần máu thịt của đối phương.