Vừa nãy khi tiện tay cầm gói yến mạch trên bàn của Hề Phàm, Ân Nguyên Linh còn tò mò lật xem vài tờ phác thảo vẽ dang dở. Cô ta vốn nghĩ đơn giản: đẹp thì nhìn, nổi hứng thì lấy—trong mắt cô ta, chẳng có gì là chuyện lớn.
Nên khi bị đối phương dùng giọng thẳng đến mức khó nghe để chất vấn, Ân Nguyên Linh gần như không tin vào tai mình.
Xung quanh bắt đầu có người chú ý. Cô ta thấy mặt mình nóng bừng, tựa như đang bị ai đó dí đèn spotlight ngay giữa phòng. Cô ta hất mặt, liếc ngược Hề Phàm:
“Không phải chỉ là gói yến mạch thôi sao? Cần gì nhỏ nhen vậy?”
Hề Phàm chìa tay, giọng bình tĩnh đến mức ngược lại còn gây áp lực:
“Đúng, tôi nhỏ nhen. Gói năm nghìn, đưa tiền.”
...