Người phụ nữ kia vẫn chưa chịu dừng. Cô ta nghển mặt, giọng ra vẻ quan tâm nhưng cứ như kim châm:
“Chị biết công ty KANI nổi tiếng nghiêm với nhà thiết kế. Em rời đi rồi… tính làm gì tiếp?
Nếu không tìm được nơi phù hợp thì cứ đến mấy công ty nhỏ làm tạm, tích kinh nghiệm đã. Hoặc chị giới thiệu vài chỗ cho em nhé?”
Lời thì tốt đẹp, nhưng sắc mặt lại đầy châm chọc.
Hề Phàm thu hồi ánh mắt đang dõi theo Warren và Cố Viễn Triệt, khẽ mỉm cười:
“Cảm ơn chị nha, quan tâm em nhiều vậy đúng là quý.”
“Không có gì, mình quen nhau lâu rồi mà.”
Giọng như thể hai người là chị em tốt.
Hề Phàm gật đầu, giọng nhẹ mà rõ:
“Nhưng bên Tầm Trí cũng tốt lắm. Em mới vào đã thấy ổn rồi.”
Câu ấy vừa thốt ra, sắc mặt người phụ nữ lập tức cứng lại:
...