MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi - Trương Minh VũChương 139

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi - Trương Minh Vũ

Chương 139

356 từ

Chương 139

Giám đốc khúm núm tiếp đón một người đàn ông trung tiên bước ra khỏi chiếc Bentley.

Trương Minh Vũ đánh giá kỹ càng rồi nở nụ cười.

Thật trùng hợp.

Người vừa tới chẳng phải ai xa lạ gì mà chính là ông chủ của Xe hơi Nguyên Thái, Trịnh Quốc Nguyên.

Sau khi ông ta xuống xe, giám đốc cuống quýt ghé vào tai ông ta báo lại mọi chuyện.

Trịnh Quốc Nguyên nhìn sang Trương Minh Vũ, khoé miệng nhếch lên nở nụ cười châm chọc.

Ông ta được đám vệ sĩ và giám đốc hộ tống đi tới trước mặt anh.

Trương Minh Vũ cười nói: “Chào ông chủ Trịnh, chúng ta có duyên thật đấy”.

Trịnh Quốc Nguyên cười lạnh đáp: “Gặp cậu à… không gọi là duyên phận, chỉ có thể nói là… cậu xui xẻo”.

Nghe thấy thế, mấy người cô gái tóc xanh lập tức hưng phấn hẳn lên, ai cũng cười chế giễu nhìn anh.

Để xem các người còn đi được nữa không!

Chúng tôi không đi được thì các người cũng phải ở đây chịu tội!

Lâm Diểu hoảng loạn, vô thức trốn ra sau lưng Trương Minh Vũ.

Khí thế trên người Trịnh Quốc Nguyên… quá khủng bố.

Anh nhếch miệng cười: “Sao ông chủ Trịnh lại chắc chắn sẽ giải quyết được tôi vậy?”

“Thằng ranh con, hôm nay mày tự chui đầu vào rọ. Mày tưởng mày đi được nữa à?”, Trịnh Quốc Nguyên giễu cợt nói.

Ông ta vốn đang đau đầu nghĩ cách bắt thóp của Trương Minh Vũ để cướp quyền làm chủ khách sạn Hồng Thái.

Nào ngờ… hôm nay anh lại tự tìm tới cửa!

Anh thản nhiên chỉ trích: “Cửa hàng xe hơi của các người làm trò lừa đảo thất đức này mà còn dám nói là tôi tự chui đầu vào rọ hả? Ông không sợ tôi phanh phui chuyện xấu của ông à?”

“Ha ha ha!”

Trịnh Quốc Nguyên cười phá lên, châm chọc hỏi: “Mày có chứng cứ không?”

Anh ngạc nhiên, chợt vỡ lẽ nói: “Thì ra mấy chuyện này đều là ông thầm cho phép. Thảo nào một giám đốc nho nhỏ lại dám kiêu căng ngạo mạn tới vậy”.