MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi - Trương Minh VũChương 23

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi - Trương Minh Vũ

Chương 23

411 từ

Chương 23

Nhưng ngay sau đó đã thấy Tô Mang dựa vào khung cửa khẽ nói: “Đi đi, xe này nhanh. Trên đời này chị chỉ muốn em ngồi lên nó thôi, người khác thèm cũng không được”.

Trương Minh Vũ không tiện nói thêm gì nữa, đành phải ngồi lên chiếc Rolls – Royce, trong lòng vô cùng cảm động.

Một người vệ sĩ nhanh chóng lái xe đưa anh rời đi.

Đến khi chỉ còn cách nhà họ Lâm vài trăm mét, anh liền xuống xe.

Từ xa nhìn lại, anh đã thấy sân nhà họ Lâm chật ních xe sang, đỗ tràn cả ra ngoài, ít nhất cũng phải có ba bốn mươi chiếc.

Không biết nhà họ Lâm có chuyện lớn gì.

Trương Minh Vũ lại cau mày, trong lòng chợt có dự cảm chẳng lành.

Anh nhanh chân chạy vào bên trong.

Lúc này trong sân đã có không ít người. Ai nấy đều có vẻ rất giàu có, đứng túm tụm lại một chỗ không biết đang bàn luận cái gì.

“Nghe nói lần này bệnh tình của ông cụ nhà hàng xóm rất nghiêm trọng, mong là không xảy ra chuyện lớn”.

“Haiz, tôi cũng mong vậy. Nhưng làm sao có thể?”

“Tôi nghe nói lần này đến cả Phó viện trưởng bệnh viện trung tâm Hoa Châu cũng tới! Không biết có cách nào cứu ông cụ không”.

…

Tiếng bàn tán xung quanh lọt vào tai Trương Minh Vũ.

Ông cụ… ngã bệnh rồi sao?

Anh cau mày, dự cảm không lành càng thêm mãnh liệt.

Trước giờ sức khoẻ của ông cụ nhà họ Lâm đều không tốt, phải dựa vào thuốc để duy trì. Nhưng không ngờ lần này lại…

Anh nghiến răng chạy nhanh về phía căn biệt thự nằm ở chính giữa.

Ông cụ Lâm là người duy nhất trong nhà họ Lâm coi anh là người.

Cũng chính nhờ có ông cụ, mối hôn nhân của anh với Lâm Kiều Hân mới có thể duy trì nhiều năm như vậy. Nếu không anh đã bị người nhà họ Lâm đuổi đi từ lâu rồi.

Trương Minh Vũ chưa đi được mấy bước đã nghe thấy tiếng quát lạnh lùng: “Đứng lại!”

Anh quay lại nhìn thử, phát hiện Lâm Kiều Hân đang lạnh mặt đứng ngay đằng sau.

“Tối hôm qua anh đi đâu, làm gì?”, cô nhíu mày lạnh giọng hỏi.

Trương Minh Vũ vô thức chột dạ, vội giải thích: “À thì… tôi đi làm thuê cho người ta. Chính là đám người ở nhà hàng hôm qua đấy”.