MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi - Trương Minh VũChương 65

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi - Trương Minh Vũ

Chương 65

392 từ · ~2 phút đọc

Chương 65

Trương Minh Vũ nhếch miệng bật cười, nhanh chóng cất bước đi tới.

“Nhanh phết đấy”, Liễu Thanh Duyệt nở nụ cười, ánh mắt quyến rũ lẳng lặng dò xét.

Trương Minh Vũ tỏ ra hơi khách sáo.

Dù sao tối qua cũng khá tối, hơn nữa anh cũng gấp quá không kịp nhìn rõ gương mặt của cô ấy.

Bây giờ thấy rõ rồi lại có cảm giác xa lạ khó hiểu.

Quan trọng là Liễu Thanh Duyệt quá xinh đẹp, xinh đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng…

“Tối qua bị chị ba phá quấy nên chị vẫn chưa có cơ hội trò chuyện hẳn hoi với em. Lâu rồi không gặp nhau, có nhớ chị không hả?”, cô ấy ung dung hỏi, giọng nói lười biếng.

Một cái nhăn mày hay một nụ cười của cô ấy đều có thể hớp hồn người khác.

Trương Minh Vũ lúng túng cười đáp: “Đương nhiên nhớ rồi, ngày nào cũng nhớ!”

Liễu Thanh Duyệt cười khiến hai mắt cong cong như trăng lưỡi liềm. Cô ấy lại hỏi: “Ban ngày nhớ… hay là ban đêm nhớ?”

Nói xong, cô ấy nhìn anh với ánh mắt quyến rũ.

Ừng ực!

Anh gian nan nuốt nước bọt, chột dạ thu mắt lại.

Thế này… chịu sao nổi…

“Chị tư đừng trêu em nữa…”, anh bất đắc dĩ nói.

Liễu Thanh Duyệt nhoẻn miệng cười, lúc này mới chịu thu lại ánh mắt mê người.

Gọi đồ ăn xong xuôi, Trương Minh Vũ lập tức nghĩ tới chuyện thần y.

Anh bắt đầu do dự, không biết nên mở miệng thế nào, sợ mình đột ngột hỏi sẽ giống như Tô Mang…

“Còn khách sáo với chị cái gì, muốn gì cứ nói”, Liễu Thanh Duyệt khẽ ngả ra sau, thản nhiên nói.

Giọng nói bá đạo này…

Trương Minh Vũ giật mình sửng sốt, ngẩng đầu nhìn cô ấy: “Sao… sao chị biết được chuyện của em…”

Liễu Thanh Duyệt nở nụ cười đắc ý: “Chị đây đã nhìn em lớn lên, có chuyện gì của em mà chị không biết chứ?”

Nói xong, cô nhìn anh đầy ẩn ý.

Thế này…

Trương Minh Vũ thật sự bất lực, vừa mới gặp đã trêu ghẹo…

Nếu cô ấy đã biết tỏng thì anh cũng không giấu nữa, dè dặt hỏi: “Thế… chị tư à, chị… có phải là thần y Thanh Duyệt kia không?”

“Thần y Thanh Duyệt?”

Liễu Thanh Duyệt cau mày, ngạc nhiên hỏi lại.