MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi - Trương Minh VũChương 77

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi - Trương Minh Vũ

Chương 77

413 từ · ~3 phút đọc

Chương 77

“Đúng là có lòng tốt lại bị coi như lòng lang dạ sói”.

Dứt lời, Trương Minh Vũ quay mặt sang chỗ khác tỏ vẻ bất lực.

“Anh…”

Dịch Thanh Tùng đã bị anh chọc giận.

Hắn ta vốn định khoe khoang địa vị của mình một phen, nào ngờ lại bị sự vô liêm sỉ của anh phá hỏng.

Lý Phượng Cầm giận dữ quát mắng: “Trương Minh Vũ! Mày nói cái gì đấy? Mày có biết liêm sỉ không hả? Mau xin lỗi Thanh Tùng đi!”

Anh bất đắc dĩ nhún vai: “Con xin lỗi gì mới được. Con muốn giúp anh ta cơ mà…”

“Mày…”

Lửa giận trong lòng bà ta bốc lên ngùn ngụt.

Dịch Thanh Tùng tức tối thở hổn hển. Kế hoạch ban đầu bị làm hỏng, đầu óc hắn ta đã bắt đầu trở nên lộn xộn.

“Thôi bỏ đi bác gái. Cháu thấy anh ta ở nhà họ Lâm cũng không cần cháu giúp gì đâu”.

“Đã vậy, cháu xin về trước”.

Nói xong, hắn ta đứng bật dậy, làm bộ muốn bỏ đi.

Lý Phượng Cầm cuống quýt đứng lên giữ chặt cánh tay của hắn ta khuyên nhủ: “Cháu đừng giận mà. Nó chỉ đang nói khoác thôi. Hiện giờ tình hình nhà họ Lâm rất khó khăn, nếu không có cháu thì không còn ai giúp Kiều Hân nhà bác nữa!”

Nghe thấy nhắc tới Lâm Kiều Hân, cơn giận trong mắt Dịch Thanh Tùng mới dịu đi một chút.

“Bác gái cứ yên tâm, ngày mai cháu sẽ đưa Kiều Hân tới tập đoàn Đại Phú làm quen với mấy người bạn mới. Chứ bây giờ cháu thật sự không thể ở đây thêm được nữa”.

Hắn ta hít một hơi thật sâu, gian nan nói ra.

Sau đó, hắn ta dứt khoát đi ra ngoài cửa.

Lý Phượng Cầm thở hắt ra, vội nói: “Cháu đừng vội, để bác tiễn cháu”.

Bà ta vừa gọi với theo vừa tức tốc chạy ra.

Trên mặt Trương Minh Vũ lộ vẻ bất đắc dĩ.

Anh ngẩng đầu lên, giật mình đối diện với ánh mắt lạnh lùng của Lâm Kiều Hân.

Anh không khỏi sững sờ, không biết cô lại làm sao.

Nhưng anh chưa kịp nghĩ ngợi gì đã nghe thấy tiếng bước chân dồn dập truyền tới.

Anh quay đầu lại, trông thấy Lý Phượng Cầm đang đứng chống nạnh ngay trước sofa, mặt mày nhăn nhó vì tức giận.

“Trương Minh Vũ, mày giỏi lắm! Làm gì cũng không xong, được mỗi khoác lác là giỏi! Mày có biết xấu hổ không hả?”