MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiChương 1636

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi

Chương 1636

558 từ · ~3 phút đọc

Tuy nhiên còn chưa kịp nhìn kỹ, bóng người kia đã đi vào trong viện.

Mắt Trương Minh Vũ lóe lên vẻ nghi hoặc.

Càng nghĩ càng thấy quen!

Anh nhìn qua nhưng không nhìn thấy người đó nữa.

Trương Minh Vũ lắc đầu.

Mấy y tá nhanh chóng đưa cáng cứu thương đến.

Lâm Kiều Hân vội vàng chạy đến.

Trương Minh Vũ không nghĩ nhiều nữa, anh nhìn cô mỉm cười.

Trương Minh Vũ được đỡ lên cáng.

Không bao lâu sau đã được đưa vào phòng bệnh.

Mất một lúc Trương Minh Vũ mới nằm lên giường bệnh.

Khó nhịn đau quá!

Y tá đi rồi.

Lâm Kiều Hân mím môi nói: "Tí nữa bác sĩ đến rồi, nhịn thêm lúc nữa đi".

Trương Minh Vũ cười toét miệng: "Không vội, không cử động là không đau".

Cô lo lắng như vậy sao?

Hi hi.

Lâm Kiều Hân lặng lẽ gật đầu, không ngừng nhìn ra cửa.

Sao không đến vậy?

Không bao lâu sau, tiếng bước chân nặng nề vang lên.

Mắt Lâm Kiều Hân lóe sáng.

Đến rồi!

Cửa phòng bệnh mở ra.

Một người đàn ông mặc áo blu trắng đi vào.

Trông tầm ba mươi tuổi.

Đằng sau có mấy y tá.

Y tá bước lên trước mấy bước, lạnh lùng hỏi: "Bị bệnh gì? Triệu chứng thế nào?"

Lâm Kiều Hân tiến lên một bước, lo lắng nói: "Đùi anh ấy bị thương, vết thương rất kỳ lạ, bác sĩ mau khám giúp tôi".

Bác sĩ nhíu mày.

Ngẩng đầu nhìn qua, mắt lóe lên sự ngạc nhiên!

Xinh đẹp quá!

Nhưng anh ta lập tức sững sờ.

Lâm Kiều Hân nhíu mày nhắc nhở: "Bác sĩ?"

Trương Minh Vũ thấy vậy liền nổi giận.

Vợ của tôi mà cũng dám nhìn?

Mẹ nó.

Bác sĩ hoàn hồn, lúng túng nói: "Ha ha... người đẹp, cô bị bệnh gì vậy? Cô bị người ta đá sao?"

"Cô đẹp như vậy, sao có người nỡ đá cô chứ?"

"Nói cho tôi tôi giúp cô trả thù?"

Nói xong mặt mày đầy vẻ si mê.

Y tá sững sờ, bất lực lắc đầu.

Lâm Kiều Hân nhíu mày, lạnh lùng nói: "Bác sĩ, anh ấy là người bệnh".

Hả?

Bác sĩ giật mình.

Lúc này mới nhìn Trương Minh Vũ.

Anh ta?

Nhìn từ trên xuống dưới, không thấy có gì đặc biệt.

Cải thảo ngon đều bị lợn ăn mất!

Bác sĩ nhíu mày, lạnh lùng nói: "Bệnh gì? Sao không nói?"

Trương Minh Vũ nổi giận.

Nhìn thì thôi đi.

Thái độ kiểu gì thế hả?

Lâm Kiều Hân lạnh lùng nói: "Anh nói chuyện kiểu gì thế? Ban nãy tôi nói với anh, anh đâu có nghe".

Hả?

Bác sĩ nhíu mày.

Nhưng...

Người đẹp!

Bác sĩ bừng tỉnh đáp: "Đúng đúng, anh ta đúng là bị thương, xin lỗi người đẹp".

Mắt Lâm Kiều Hân lóe lên lửa giận.

Bác sĩ không cười nữa, hỏi lại: "Vết thương nằm ở đâu? Để tôi xem nào".

Trương Minh Vũ lạnh lùng đáp: “Trên đùi".

Bác sĩ khó chịu nói: "Vậy còn đần ra làm gì? Cởi quần ra".

Trương Minh Vũ cười nói: "Nếu tôi mà cởi được cần gì phải nằm cáng đi vào?"

Bác sĩ lạnh lùng hỏi: "Sao vậy? Anh muốn tôi cởi giúp anh à?"