MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiChương 282: Nhanh như vậy sao?

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi

Chương 282: Nhanh như vậy sao?

497 từ · ~3 phút đọc

Trương Minh Vũ không do dự nữa, anh đồng ý với cô ấy: "Được rồi, tôi sẽ trả cô ba nghìn tệ một tháng, nếu như cô thực sự lợi hại như lời mình nói, tôi bảo đảm sẽ cho cô rất nhiều tiền hoa hồng".

Câu này, anh không hề chém gió.

Trả ba nghìn tệ cho người như Vương Vũ Nam cũng coi như là mua được cảm giác thân thuộc trong lòng anh.

Còn khoản tiền hoa hồng, chỉ có thể xem thực lực của cô ấy đến đâu.

Vương Vũ Nam sững người.

Sau đó cô ấy vô cùng kích động, cảm kích nói: "Cảm ơn anh!"

Trương Minh Vũ cười đáp: "Không cần cảm ơn, lúc nào cô có thể bắt đầu đi làm?"

Vương Vũ Nam không hề do dự đáp: "Lúc nào cũng có thể!"

Trương Minh Vũ cười nói: "Được, vậy chờ tôi ở cổng một lúc, tôi giải quyết một số chuyện xong sau đó sẽ đưa cô đến nhận việc".

Vương Vũ Nam sững sờ, nghi ngờ hỏi: "Chúng ta... không làm việc ở đây sao?"

Trương Minh Vũ lắc đầu, bất lực nói: "Tôi đâu phải người của tập đoàn Đại Phú, cô đến vì tập đoàn Đại Phú sao?"

Vương Vũ Nam vội vã lắc đầu, ngây thơ mỉm cười: "Không, anh tốt như vậy, anh làm gì tôi cũng theo anh! Cái gì tôi không biết tôi đều có thể học!”

Trương Minh Vũ hài lòng gật đầu.

Anh không chần chừ nữa, quay người đi ra khỏi văn phòng, đi thẳng đến phòng làm việc của Trần Đại Phú.

Khi Trương Minh Vũ đi thang máy xuống thì nhìn thấy Trần Đại Phú và sếp Chu đang cung kính đợi ở cửa thang máy.

Trương Minh Vũ cười ngoác miệng: "Lại gặp nhau rồi chủ tịch Trần".

Trần Đại Phú hơi hoảng hốt mỉm cười: "Cậu Minh Vũ, cậu... lại trêu tôi rồi".

Trương Minh Vũ không dài dòng, anh đi thẳng vào vấn đề: "Lần này tôi có chuyện cần nhờ ông giúp".

Nói xong mắt anh lóe sáng!

Trần Đại Phú sững sờ.

Sau khi phản ứng lại, ông ta hào sảng nói: "Cậu Minh Vũ cứ nói, chỉ cần có thể giúp được, dù có phải nhảy vào dầu sôi lửa bỏng tôi cũng sẽ giúp!"

Vừa nói xong câu đó, vẻ cung kính trong mắt sếp Chu càng tăng lên!

Trương Minh Vũ cười nói: "Là thế này, tôi muốn tìm xem có tòa nhà nào thích hợp không để mở thêm chi nhánh khách sạn".

Anh vừa nói xong, Trần Đại Phú lập tức sững sờ.

Nhanh như vậy sao?

Trần Đại Phú hoàn toàn không do dự nói: "Cậu Minh Vũ có yêu cầu gì không?"

Trương Minh Vũ trầm ngâm một lúc mới nói: "Cái này ông hiểu rõ hơn tôi, chỉ cần phù hợp làm khách sạn là được, vị trí ở đâu cũng được".