MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Những Ngày Lạc MấtChương 6: NHỮNG BUỔI CHIỀU CÓ TRÀ NÓNG

Sau Những Ngày Lạc Mất

Chương 6: NHỮNG BUỔI CHIỀU CÓ TRÀ NÓNG

652 từ · ~4 phút đọc

Từ sau hôm ấy, Minh đến tiệm sách thường xuyên hơn. Không hẹn trước, không cố định giờ giấc. Có hôm anh ghé buổi sáng sớm, có hôm lại là chiều muộn, khi nắng đã nghiêng và gió bắt đầu se lạnh. An không hỏi vì sao, Minh cũng không giải thích. Sự hiện diện của anh dần trở thành một phần rất tự nhiên trong nhịp sống của tiệm sách nhỏ.

An bắt đầu quen với việc pha thêm một tách trà.

Không phải vì chắc chắn Minh sẽ đến, mà vì cô thích cảm giác có một tách trà còn nóng đặt sẵn trên bàn gỗ cạnh cửa sổ. Dù có ai ngồi đó hay không, nó vẫn khiến buổi chiều trở nên dịu hơn.

Minh thường ngồi ở chiếc ghế quen thuộc, đọc sách, hoặc chỉ nhìn ra ngoài. Có những hôm, họ không nói với nhau quá mười câu. Nhưng sự im lặng ấy không nặng nề. Nó giống như một thỏa thuận ngầm: không ai cần phải trở thành điều gì đặc biệt trong mắt người kia.

Một buổi chiều trời trở gió, mây kéo thấp. An đặt tách trà trước mặt Minh.

“Trà hoa cúc.” – cô nói. “Uống cho dễ ngủ.”

Minh nhấp một ngụm, gật đầu.

“Cảm ơn.”

Anh không hỏi vì sao cô biết anh khó ngủ. An cũng không giải thích. Có những điều chỉ cần để ý là đủ.

Ngoài kia, gió làm những chiếc lá rơi lả tả. Trong tiệm, tiếng lật sách vang lên đều đặn. Minh đọc, An ghi chép sổ sách, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn anh một chút rồi lại cúi xuống.

“An này.” – Minh lên tiếng, phá vỡ khoảng lặng.

“Vâng?”

“Cô có sợ những buổi chiều như thế này không?”

An ngẫm nghĩ.

“Trước đây có.” – cô nói. “Vì chúng khiến tôi phải đối diện với chính mình.”

“Còn bây giờ?”

“Bây giờ thì… đỡ hơn.” – An mỉm cười. “Có lẽ vì tôi không còn một mình.”

Minh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Anh hiểu rất rõ cảm giác đó — khi sự hiện diện của một người không làm mình thấy bị xâm lấn, mà chỉ khiến nỗi cô đơn bớt sắc cạnh.

Có hôm Minh mang đến tiệm một túi bánh nhỏ.

“Mẹ tôi làm.” – anh nói. “Bà hay làm nhiều.”

An nhận lấy, hơi ngạc nhiên.

“Cảm ơn anh.”

“Không có gì.” – Minh đáp. “Tôi nghĩ… cô sẽ thích.”

Họ ăn bánh trong im lặng, nghe mưa lách tách ngoài hiên. An chợt nhận ra, rất lâu rồi cô mới ăn một bữa chiều mà không vội vàng, không phải nghĩ xem tối nay sẽ đi đâu, gặp ai.

Những buổi chiều trôi qua như thế — chậm, yên, không cần gọi tên. Minh không tỏ ra quan tâm quá mức, An cũng không mở lòng vội vã. Họ chỉ ở đó, mỗi người một góc, nhưng đủ gần để cảm nhận sự tồn tại của người kia.

Có lúc, An bắt gặp Minh nhìn mình rất lâu. Không dò xét, không tò mò, chỉ là một ánh nhìn trầm lặng. Khi An nhìn lại, anh lại cúi xuống trang sách, như chưa từng có gì xảy ra.

An không hỏi. Cô học cách không hỏi những điều chưa sẵn sàng có câu trả lời.

Chiều hôm ấy, khi Minh đứng dậy ra về, trời đã sẫm màu. Anh dừng lại trước cửa, quay lại nhìn An.

“Những buổi chiều ở đây… khiến tôi thấy dễ thở hơn.” – anh nói.

An mỉm cười.

“Vậy thì… cứ đến khi anh cần.”

Minh gật đầu, mở cửa bước ra ngoài.

An đứng giữa tiệm sách, nhìn tách trà còn bốc khói nhè nhẹ. Trong lòng cô dâng lên một cảm giác rất lạ — không phải rung động rõ ràng, cũng không phải mong chờ vội vã.

Chỉ là một sự ấm áp rất khẽ, len vào từng buổi chiều, như trà nóng trong lòng bàn tay — không bỏng rát, nhưng đủ để người ta nhớ mãi.