MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSay Đắm EmChương 4

Say Đắm Em

Chương 4

1,870 từ · ~10 phút đọc

10

Đến ngày đám cưới của em gái anh ta, trước khi xuất phát, Lương Mục Xuyên lại một lần nữa xác nhận với tôi:

“Ra ngoài rồi, quan hệ của chúng ta là gì?”

“Là người yêu!”

“Vậy em sẽ ngồi ở đâu?”

“Bên cạnh anh!”

“Trước mặt ba mẹ phải thế nào?”

“Ngồi gần, nắm tay, không để lộ sơ hở!”

…

Lương Mục Xuyên rất hài lòng với câu trả lời của tôi.

Trong lúc chờ hôn lễ bắt đầu, anh ta cúi đầu, nắm lấy tay tôi mân mê, trông như một ông chồng nhỏ dính người, rõ ràng lúc này ba mẹ anh ta còn chưa đến.

Tôi nhịn không được nhắc: “Giờ không cần diễn nữa mà, đúng không?”

Anh ta khẽ cười, buông tay tôi ra.

Rồi giơ tay chống lên lưng ghế tôi đang ngồi, vòng qua chạm nhẹ vào má tôi.

Tiếp đó, anh ta véo nhẹ má tôi.

“Vậy không diễn nữa.”

Tôi: “…”

“Mềm quá, cuối cùng cũng có da có thịt rồi.”

Bị anh ta nói vậy, tôi mới phát hiện dạo này má mình đầy đặn hơn.

Thời gian này tôi tăng vài cân, sắc mặt tốt hơn, người cũng có sức sống hơn hẳn.

Quả thật, ở nhà Lương Mục Xuyên tôi ăn quá ngon.

Anh ta dường như thấy nghiện, cứ nhéo má tôi hết lần này đến lần khác.

Nhưng lực rất nhẹ, không hề đau.

Vì vậy tôi cũng không phản kháng, thậm chí còn vô thức nghiêng mặt về phía tay anh ta.

Đến khi nhận ra hành động của mình, tôi cũng giật mình.

Tim đập dồn dập, không thể khống chế.

“Em gái tôi kết hôn, sao mặt em lại đỏ vậy?”

Anh ta khẽ áp tay lên má tôi, thấp giọng hỏi: “Mặt nóng thế, khó chịu à?”

Tôi bối rối, vội tìm cớ rời đi: “Tôi đi vệ sinh chút.”

Trong nhà vệ sinh, tôi múc nước rửa mặt mấy lần, cố gắng xua tan cảm giác lạ lùng trong lòng.

Trong đầu cứ vang vọng câu nói của Lương Mục Xuyên: “Chưa gặp được người thích thì không muốn yêu.”

Tôi dựa lưng vào tường, ngẩn người suy nghĩ, làm sao để trở thành người mà anh ta thích đây?

Anh còn thà tìm một người giả làm bạn gái để đối phó ba mẹ, cũng không muốn qua loa chọn ai đó.

Người có tiêu chuẩn cao như vậy, mười mấy năm trước không thích tôi, bây giờ khả năng thích tôi còn bao nhiêu?

Tôi nghĩ mãi không ra.

Thôi kệ, đi ăn thôi.

Vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, tôi liền thấy Lương Mục Xuyên đang đứng ngay cửa.

Tôi định nói “thật trùng hợp”.

Anh ta mở lời trước: “Tôi tới tìm em.”

Nói xong, anh ta đưa tay ra muốn nắm: “Em đi giày cao gót khó đi, tôi nắm tay em.”

Tôi: “…”

Thực ra tôi muốn nói tôi không yếu đuối đến vậy.

Hồi bận rộn nhất với công việc, tôi từng đi giày cao gót đi bộ hơn chục cây số cũng không kêu ca.

Nhưng anh ta đã chìa tay, mà tôi cũng… hơi muốn nắm, vậy thì không có lý do gì để từ chối.

Dù hôm nay tôi hoàn toàn không đi giày cao gót.

Chúng tôi vừa ra đến sảnh khách sạn thì có người gọi Lương Mục Xuyên.

“Ơ? Anh Xuyên? Đúng là anh rồi!”

Tôi và Lương Mục Xuyên cùng quay đầu.

Tôi thấy người đó hơi quen mắt, theo phản xạ hỏi Lương Mục Xuyên: “Đây là ai vậy?”

Anh ta vừa định trả lời.

Thì đối phương đã nói:

“Anh Xuyên, hiếm thấy ghê, cuối cùng cũng thấy anh yêu đương rồi, khẩu vị thay đổi thật đó, giờ lại thích kiểu cao gầy xinh đẹp như này.”

“Bọn tôi nhớ hồi trước anh thích cô nàng tròn tròn đáng yêu lớp mình mà, tên gì nhỉ? À đúng rồi, Lâm Hữu Ninh! Cô ấy má phúng phính nhìn dễ thương lắm, mấy năm rồi không gặp, cũng chưa từng thấy cô ấy đến họp lớp, không biết giờ thay đổi thế nào.”

“Cô gái xinh đẹp này đừng để ý nhé, chuyện đã mười mấy năm rồi, anh Xuyên sớm quên cô ấy rồi. Hai người rất xứng đôi, chúc mừng chúc mừng.”

Tôi cười gượng, lặng lẽ giơ tay:

“Tôi chính là Lâm Hữu Ninh.”

11

Người bạn học kia mang theo vẻ mặt vừa kinh hãi vừa hoảng sợ rời đi.

Tôi nghi hoặc hỏi Lương Mục Xuyên: “Anh từng thích tôi? Không thể nào? Có khi nào cậu ta nhớ nhầm người không?”

“Không có.”

“Tôi biết ngay mà, sao anh có thể thích tôi được chứ…”

Anh ta siết chặt tay đang nắm lấy tay tôi, nói: “Cậu ta không nhớ nhầm, chính là em, người tôi thích chính là em.”

“Tôi nhớ lúc đó từng có tin đồn tôi từ chối lời tỏ tình của anh, anh giải thích nhanh lắm.”

“Lúc đó tôi thích em, bị bạn cùng phòng phát hiện, họ cứ xúi tôi tỏ tình. Nhưng ai lại đi tỏ tình vào thời điểm quan trọng như cấp 3 chứ.”

“Tôi không đi, hôm sau liền bắt đầu có những tin đồn đó. Tôi sợ lời đồn ảnh hưởng đến em nên mới vội vàng đứng ra giải thích, rồi tránh xa em.”

Tôi lắc đầu: “Không ảnh hưởng đến tôi đâu.”

Anh ta có chút hối hận, tiếp tục: “Hành động của tôi lúc đó khiến em hiểu lầm là tôi không thích em, đúng không?”

“Lúc mới gặp lại, tôi vốn định giải thích, nhưng thấy em lạnh nhạt, giữ khoảng cách với tôi, tôi cảm thấy nếu nói ra thì hóa ra tôi tự mình đa tình. Huống chi đó là chuyện hơn mười năm trước, em thậm chí còn không nhớ rõ tôi…”

“Giải thích không được, tỏ tình càng không dám.”

Tôi bật cười: “Tỏ tình không dám, nhưng gợi tình thì một đống trò.”

Nghĩ đến những ngày anh ta cứ mặc đồ hở hang, tôi vỗ đùi, bừng tỉnh.

Thì ra không phải vì trời nóng mà không mặc áo.

Anh ta giơ tay nhéo nhẹ má tôi, hỏi: “Em cứ nói xem có thích nhìn không là được rồi.”

12

Trên đường về sau đám cưới, cô giáo Lương gọi điện cho Lương Mục Xuyên.

Anh ta đang lái xe, không tiện nghe máy, liền đưa điện thoại cho tôi.

Tôi nhận cuộc gọi, cô giáo dặn dò chúng tôi trên đường về phải cẩn thận, bảo Lương Mục Xuyên chăm sóc tôi thật tốt.

Cúp máy, nghĩ đến nhiều chuyện trước đây, tôi cảm thán: “Tôi trước đây không biết cô giáo Lương là mẹ anh, anh giống bố hơn, mà cũng không ngờ anh lại mang họ mẹ.”

“Đúng rồi, sao anh mang họ Lương?”

Lương Mục Xuyên thở dài: “Vì mẹ tôi vắt óc cả đêm cũng không nghĩ ra được một cái tên họ Điền nghe hay, hết cách rồi nên để tôi mang họ mẹ.”

Tôi: “…”

Tôi chuẩn bị trả điện thoại cho anh ta, nhưng vô tình bấm vào album ảnh.

Hiện ra trước mắt tôi là…

Một loạt ảnh selfie.

Góc chụp giống hệt nhau, toàn là nghiêng mặt, biểu cảm vừa sáng vừa tối.

Mỗi tấm đều có dấu son môi.

Là ngày hôm đó, khi tôi hôn anh ta.

Nhìn những bức ảnh đủ mọi góc độ của Lương Mục Xuyên, khóe môi tôi giật giật: “Vậy nên hôm đó anh nhốt mình trong nhà tắm một tiếng là để selfie?”

Anh ta trả lời tỉnh bơ: “Thì sao? Lần đầu vợ hôn tôi, tôi chỉ selfie để lưu làm kỷ niệm thôi, không đem lên màn hình lớn quảng cáo ngoài trời phát đi phát lại đã là tôi khiêm tốn lắm rồi, em biết không?”

Tôi bị sự độc lạ của anh ta làm cạn lời: “Khoan đã, anh selfie hơn ba trăm tấm là sao? Sinh ra đã thích selfie à?”

“Không, sinh ra đã thích em.”

Vì yêu em.

Tôi mới trân trọng từng điều nhỏ bé mà em mang đến.

Phiên ngoại (Góc nhìn Lương Mục Xuyên)

1

Nghe nói mẹ tôi tìm bạn trai cho em gái tôi, mà cậu ta lại là học trò của mẹ.

Tôi ghen đến mức nghiến răng hàm sau sắp nứt ra.

Tôi chợt nhớ đến Lâm Hữu Ninh, cô ấy cũng là học trò của mẹ mà.

Tôi nói với mẹ: “Con cũng muốn yêu một học trò của mẹ.”

Mẹ đá tôi một phát: “Cút, đó là bạn trai của Trình Trình! Đừng có mơ tưởng.”

Hả?

Ai mà thích cậu ta chứ?

Mẹ không cho tôi về nhà nữa, trừ khi tìm được bạn gái.

Sau này tôi mới biết, không cho tôi về nhà là vì… phòng của tôi đã bị em rể tương lai chiếm mất.

Tôi thực sự cạn lời.

2

Ngày gặp lại Lâm Hữu Ninh cũng là ngày sinh nhật tôi.

Nhiều năm qua, tôi vốn không còn thích ước sinh nhật.

Bởi vì năm nào tôi cũng ước: Mong được gặp lại em.

Nhưng 13 năm trôi qua, tôi chưa từng gặp lại em.

Ước nguyện của tôi… không linh rồi.

Sau kỳ thi đại học, Lâm Hữu Ninh cùng gia đình chuyển nhà.

Tôi không có cách nào liên lạc với em, cũng không dám hỏi mẹ, vì năm đó, chỉ vì tin đồn kia mà tôi bị đánh mắng không ít lần.

Mẹ bảo tôi đừng làm phiền em.

Trước mặt mẹ, tôi không dám nhắc đến cái tên Lâm Hữu Ninh.

Năm nay tôi không còn ước được gặp lại em nữa.

Bởi vì ngoài điều ước đó ra… tôi chẳng biết ước điều gì khác.

Khi cởi đồ chuẩn bị tắm, tôi nghe tiếng mở cửa.

Tưởng mình nghe nhầm, tôi không để tâm.

Tắm xong bước ra, nghe thấy tiếng xào nấu trong bếp.

Lúc ấy tôi mới chắc chắn, trong nhà có người lạ.

Tôi rất tức giận, không chút do dự cầm điện thoại định gọi cảnh sát.

Nhưng trước khi bấm số báo án, tôi lại thấy tò mò, là người thế nào mà vào nhà tôi không trộm cắp, lại đi… nấu ăn?

Tôi bước tới, đúng lúc cô ấy bưng đĩa thức ăn từ bếp đi ra.

Khoảnh khắc ấy, tôi sững người.

Quen thuộc…

Tôi cứ tưởng mình đang ảo giác.

Nhìn chằm chằm cô ấy rất lâu.

Tim tôi bỗng đập loạn nhịp.

Trực giác nói với tôi, cô gái trước mắt… chính là người tôi muốn gặp.

Thật lạ, rõ ràng em trông không giống hoàn toàn với ký ức của tôi.

Nhưng trong đầu tôi cứ vang lên một giọng nói: Là em. Chính là em.

Tôi tắt đi cuộc gọi cảnh sát còn dang dở.

Nhịp tim đập nhanh của tôi không hề sai.

Em thật sự là Lâm Hữu Ninh.

Điều ước tôi kiên trì suốt mười năm, cuối cùng đã thành sự thật.

(Kết thúc)