MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSAY MỘT ĐỜI VÌ ANHChương 4: LỜI TỰ TÌNH TRONG BÓNG TỐI

SAY MỘT ĐỜI VÌ ANH

Chương 4: LỜI TỰ TÌNH TRONG BÓNG TỐI

898 từ · ~5 phút đọc

Nam lết cái chân gãy về tới căn phòng thì trời cũng sụp tối. Cánh cửa sắt rỉ sét khép lại, gã đổ ập xuống sàn nhà như một cây chuối bị đốn tận gốc. Đôi chân sưng vù, tím lịm, những thớ thịt bị đá sắc cào rách giờ bắt đầu biểu tình bằng những cơn đau giật liên hồi theo nhịp tim.

Gã không đi bệnh viện. Tiền công đổi bằng máu sáng nay, gã phải dành để gửi về quê cho mẹ Thành. Gã tự dặn mình: "Đàn ông Quận 4, chút xương gãy này có thấm thía gì với cái chết của anh đâu".

Nam lồm cồm bò tới góc phòng, lấy chai rượu đế còn sót lại một nửa. Gã cắn răng, dốc thẳng rượu vào vết thương hở để sát trùng.

— Á... Đù... — Nam gầm lên trong cổ họng, mồ hôi vã ra như tắm, cả người gã co quắp lại, đầu đập xuống nền gạch bông lạnh ngắt.

Thành đứng đó, hai bàn tay anh run rẩy lơ lửng trên không trung. Anh muốn ôm Nam, muốn gào lên cho cả cái hẻm này nghe thấy để người ta tới cứu người yêu anh. Nhưng không ai nghe thấy cả. Anh nhìn thấy rõ mồn một từng sợi gân của Nam đang giật lên vì đau. Cái bất lực của linh hồn lúc này nó còn tàn nhẫn hơn cả cái chết. Thành quỳ xuống, anh cố gắng dùng hết linh lực của mình để thổi một luồng khí mát vào vết thương của Nam, hy vọng xoa dịu được chút cơn đau thấu trời đó.

Đêm dần về khuya, cơn sốt bắt đầu hành hạ Nam.

Cái nóng của nhiễm trùng và cái lạnh của gió sông Sài Gòn luồn qua khe cửa làm gã rơi vào trạng thái mê sảng. Trong cơn mơ màng, Nam thấy mình trở lại những ngày cũ. Cái ngày Thành còn sống, tối nào đi làm về anh cũng xoa bóp tay chân cho gã, rồi ép gã uống ly sữa nóng trước khi ngủ.

— Thành ơi... Sữa... sữa nguội rồi anh... — Nam lảm nhảm, đôi môi khô khốc nứt nẻ.

Thành đau đến mức linh hồn như muốn tan rã. Anh nhìn quanh phòng, thấy cái khăn lông cũ vắt trên thành ghế. Anh tập trung toàn bộ ý chí, dồn hết sức lực bình sinh của một hồn ma. Quầng sáng quanh anh bỗng rực lên một màu xanh lạt lẽo. Cạch! Chiếc khăn lông rớt xuống chậu nước nhỏ mà Nam để dành rửa mặt lúc chiều.

Thành cố đẩy cái khăn đã thấm nước, từ từ, từng chút một, lết nó về phía Nam. Với người sống, đó là một việc nhẹ tựa lông hồng, nhưng với Thành, đó là cuộc chiến rút cạn linh hồn. Cuối cùng, cái khăn ướt cũng nằm ngay cạnh tay Nam.

Nam cảm thấy một luồng hơi mát lạ lùng. Trong cơn mê, gã vô thức quơ lấy cái khăn áp lên trán. Cái lạnh của nước và cái "tình" của Thành như một liều thuốc giảm đau kỳ diệu.

Nam hé mắt, thấy bóng Thành đứng đó, mờ ảo nhưng tràn đầy che chở. Gã thào thào:

— Em biết anh vẫn ở đây... Đừng đi nha... Ở lại với em một chút thôi.

Bỗng nhiên, chiếc radio cũ của nhà hàng xóm lại vang lên bản nhạc ban chiều. Giọng ca sầu thảm của Trần Thiện Thanh chảy vào căn phòng tối:

“Em ơi, em ơi, em đâu rồi... mộ bia để tên em đó sao...”

Nam bật cười trong cơn sốt, nước mắt gã trào ra, nóng hổi.

— Người ta hát sai rồi Thành. Mộ bia đề tên anh, nhưng anh có bao giờ bỏ em đâu... Em thấy anh mà. Anh đứng đó, nhìn em bốc vác, nhìn em đau... Anh cũng đau lắm đúng không?

Thành không nói được, anh chỉ có thể đứng đó, cúi xuống hôn nhẹ vào vầng trán đang nóng hầm hập của Nam. Cái hôn của một hồn ma không có hơi ấm, chỉ có một cảm giác tê tái như bị kim châm. Nam rùng mình, nhưng gã không sợ. Gã lại chìm vào giấc ngủ chập chờn, tay vẫn nắm chặt cái khăn lông ướt – minh chứng duy nhất cho sự hiện diện của Thành trong đêm tối.

Gần sáng, cơn sốt hạ dần. Nam nằm im lìm trên giường, gương mặt thư sinh giờ đã hằn lên những nét phong trần của sương gió. Gã đã vượt qua cái đêm kinh hoàng nhất của cuộc đời mình mà không có một ai bên cạnh, ngoại trừ một linh hồn si tình.

Thành đứng bên cửa sổ, nhìn ánh hừng đông bắt đầu ló dạng phía chân trời quận Tư. Anh biết, Nam đã mạnh mẽ hơn anh tưởng. "Em" không còn là cậu trai cần anh bảo bọc trong lồng kính nữa. Nam đã là một chiến binh, chiến đấu với số phận để giữ lấy cái ân nghĩa mà Thành để lại.

Nam mở mắt, nhìn trần nhà đầy mạng nhện, gã tự nhủ: "Hôm nay phải dậy sớm. Phải đi gửi tiền cho mẹ anh. Rồi kiếm việc gì đó ít nặng hơn một chút... để còn sống mà nhớ anh nữa chứ."

Thành mỉm cười. Cái quầng sáng bao quanh anh bỗng rực rỡ hơn bao giờ hết dưới ánh nắng ban mai.