MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1009: Khẩn cầu (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 1009: Khẩn cầu (3)

1,212 từ · ~7 phút đọc

Lemar rời khỏi chỗ ngồi, cúi đầu về phía Karen:


“Ngài Karen, xin ngài giúp tôi, tôi không biết nên hứa hẹn cái gì với ngài, tôi


chỉ biết là, về sau nếu ngài cần gì, tôi đều sẽ cố hết sức lực!”


“Ngài Lemar, tôi cảm thấy ở giữa chúng ta, cũng không cần phải nói chuyện


khách sáo như vậy, Selena là một cô gái hiền lành hoạt bát, tôi cũng không có


khả năng nhìn xem cô ấy bị người khác bắt nạt như vậy.


Về việc này, tôi đáp ứng ông, cụ thể là lúc nào? Ý của tôi là, thời gian mà ông


giả bộ thỏa hiệp để dụ hắn ta ra mặt.”


“Kỳ hạn ngày cuối cùng, cũng chính là vào bảy ngày sau, ta muốn để hắn cảm


thấy, ta kiến trì đến phút cuối cùng, trong lúc bất đắc dĩ mới làm ra sự lựa chọn


này, vào thời điểm đó thì cũng là lúc tâm lý của hắn thả lỏng phòng bị nhất.”


Karen ước chừng thời gian trong lòng, ba ngày sau, mình sẽ tham gia cuộc


tuyển chọn của đại khu thành phố York, thời gian của cuộc tuyển chọn chắc hẳn


cũng sẽ không kéo dài quá lâu.


Sau khi cuộc tuyển chọn đại khu kết thúc, tập trung về giáo hội cho vòng tuyển


chọn cuối cùng, trong thời gian này hẳn là còn có một khoảng thời gian rảnh để


chuẩn bị, nhưng thời gian cụ thể thì vẫn còn chưa rõ.


“Có lẽ cần phải sớm hơn một chút.” Karen nói, “Nếu là thời gian vào bảy ngày


sau, tôi có thể sẽ phải sớm hơn một hai ngày.”


Sau khi kết quả của cuộc tuyển chọn đại khu thành phố York công bố ra ngoài,


mình không có khả năng để họ leo cây mà không tham gia vào vòng tuyển chọn


tiếp theo của toàn bộ giáo hội, trừ phi từ bỏ cái thân phận Karen này.


Nếu như Selena bị bắt đi, Karen không có điều gì khác do dự, rốt cuộc mặc kệ


như thế nào, từ lần thứ nhất mình bước vào bảo tàng gốm Lemar đến mấy lần


tiếp xúc về sau, anh em Lemar đều đối xử với mình rất tốt, mỗi lần kết giao


giữa hai bên thì đều là mình được lợi, về tình về lý thì quan trọng nhất đều là sự


an toàn của Selena.


Nhưng vấn đề là Selena bây giờ cực kỳ an toàn, đối phương rõ ràng là đánh giá


thấp trình độ thợ thủ công của Lemar.


Karen rõ ràng hơn, Lemar tuyệt đối sẽ không dùng sự an toàn của em gái mình


để đùa giỡn giữ thể diện, ông ta nói có thể mở ra cái khóa này một cách an toàn


thì chắc chắn có thể mở ra an toàn.


Nếu như chỉ vì việc báo thù mà nói thì mình cần phải cân nhắc việc sắp xếp thời


gian.


“Nếu như hành động trước một hai ngày, tôi cảm thấy là không thành vấn đề.”


“Như vậy đi.” Karen cười cười, “Còn nhớ rõ người đầu tiên tìm ông làm mặt nạ


không?”


“Hắn ta?”


Trên mặt Lemar lộ ra vẻ mặt vừa sợ vừa lo âu, vừa mong chờ.


Không thể không nói, cách hình dung của Selena về cảm giác của anh trai mình


đối với đội trưởng, thật sự rất chuẩn xác.


“Bản thân tôi cũng cảm thấy, hành động vào ngày thứ mười sẽ tốt nhất. Tôi sẽ đi


thông báo cho hắn ta, để hắn đi cùng hỗ trợ xử lý việc này. Nếu như ngày đó tôi


còn ở thành phố York thì tôi sẽ đi cùng hắn để giúp ông báo thù, loại bỏ cái tai


họa ngầm này.


Nếu như ngày đó tôi không ở thành phố York… Rất xin lỗi, đây là một hành


động trong giáo hội, tôi không cách nào từ chối tham gia, trừ phi tôi phải từ bỏ


thân phận hiện giờ trong Trật Tự Thần Giáo.”


“Ngài không cần phải giải thích, ta biết ngài khó xử, thật sự không cần giải


thích, chúng ta là bạn bè, có thể hiểu cho nhau.”


“Ừm, nếu như ngày đó tôi không ở thành phố York, thì mọi việc sẽ do hắn toàn


quyền phụ trách. Không phải tôi đang an ủi mà đây là lời nói thật, nói về việc


báo thù hoặc diệt cỏ tận gốc, hắn ta ưu tú và chuyên nghiệp hơn tôi nhiều.”


Nếu như là người khác, Karen thật ra cũng sẽ không yên tâm như thế, nhưng đội


trưởng…


Karen tin tưởng, đội trưởng hoàn toàn không vấn đề.


“Vậy thì thật sự là quá tốt.”


“Ừm, ông hãy dẫn Selena về trước, tôi sẽ thông báo cho hắn ta giúp ông, nếu


không có gì bất ngờ xảy ra, ít lâu nữa hắn sẽ đến chào hỏi ông.”


“Được rồi, cảm ơn ngài Karen, cảm ơn rất nhiều.”


“Tôi cảm thấy rất hổ thẹn.”


“Không, xin ngài tuyệt đối không nên nói như vậy, tôi cũng rõ ràng, nếu như


không phải ngài mở miệng, hắn không có khả năng ra tay giúp tôi.”


“Ông cũng đã giúp hắn làm mặt nạ.”


Vẻ mặt Lemar tiên sinh quẫn bách, nói: “Nhưng hắn đưa cho ta điểm khoán,


thanh toán rất nhiều rất nhiều điểm khoán, tiền cho nhiều, thì cũng sẽ không còn


tình cảm.”


Karen nhẹ gật đầu, sau đó đi đến trước mặt Selena, nhìn cô ta, nói:


“Selena, để cô phải chờ thêm vài ngày rồi, chúng ta sẽ xử lý kẻ đã khóa cô lại.”


Selena không phản ứng chút nào, nhưng Lemar có nói qua, cô có thể trông thấy


và nghe thấy.


Chờ đến khi Lemar dẫn theo Selena rời đi, Karen cầm điện thoại lên, không gọi


cho đội trưởng, cũng không gửi quạ đen truyền tin, trực tiếp gọi điện thoại cho


Fanny.


“Hứ.”


“Là tôi, Fanny, cô liên lạc với đội trưởng giúp tôi, để ngài ấy hai ngày nay nếu


có rảnh thì đến bảo tàng gốm Lemar một chuyện, cứ nói rằng tôi mời ngài ấy


giúp chủ cửa hàng giải quyết một chuyện phiền phức.”


“Được rồi, đã biết.”


Sau khi cúp điện thoại, Karen duỗi lưng một cái, anh tin tưởng đội trưởng sẽ hỗ


trợ, không nói đến đội trưởng đã thiếu nợ mình rất nhiều bí mật, coi như thực sự


không được, vậy thì để cho Kevin đến nhà đội trưởng ngủ mấy đêm là được.


Đi ra khỏi phòng sách, Karen chuẩn bị đi vào nhà bếp cho nấu cho mình bữa ăn


khuya, mới vừa đi tới cửa phòng bếp, đã nhìn thấy Alfred ôm quả trứng kia ngồi


ở trong, bọn họ còn đang giao tiếp trong yên lặng.


“Alfred, anh còn chưa nghỉ ngơi à?”


“Ừm?” Alfred giống như là mở to mắt “Vừa tỉnh lại”, lập tức đứng dậy, “Thiếu


gia, ngài tỉnh rồi sao.”


Lúc này, Karen nghe được âm thanh của quả trứng kia phát ra về phía mình:


“Ta thật sự đã… Không chịu được… Hắn ta… Van cầu ngài… Mau chiên ta đi…”