MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1020: Gian lận (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 1020: Gian lận (2)

1,515 từ · ~8 phút đọc

Nghe được câu này, Richard kinh ngạc nhìn về phía Karen bên người, lời này


lúc trên xe, Karen cũng từng nói với cậu ta.


“Karen, giống như anh đã từng nói đấy.”


“Điều rất bình thường, bị kiểm tra ra, thì nói rõ là do cậu không có bản lĩnh,


không bị kiểm tra ra thì do cậu tài giỏi.”


Bốn cổng chính của cung điện Tiranus bị mở ra, vị trí của mỗi cổng chính đều


có để một cái bàn làm việc lớn, bên cạnh có thần quan chuẩn bị tiến hành kiểm


tra. Mặt khác, còn có một đám thần quan đẩy tới từng hòm trữ đồ lớn, để sắp


xếp đồ đạc mà thí sinh gửi lại.


“Tôi đi gửi đồ đây, Karen, trong túi của anh có gì cần cất giữ không?”


“Lấy giấy chứng nhận ra cho tôi, cái khác thì đều cất đi.”


Karen nhớ là Alfred đã bỏ theo cho mình một ít thuốc hồi phục, những thứ này


đều phải gửi lại.


“A, được rồi, đồ ăn thức uống thì anh cũng không cần phải mang theo, tôi có


mang theo, bà nội tôi đã nấu cho chúng ta rất nhiều món ngon.”


Karen sờ lên chiếc nhẫn trên ngón tay, cúi đầu nhìn thoáng qua, vẫn không lựa


chọn cất chiếc nhẫn này đi.


Richard xách hai cái túi đi, sau đó mang theo một cái túi về, cậu ta đeo ba lô ở


trước người, lấy từ bên trong ra hai bình nước đưa cho Karen.


Bên trong là nước quýt, còn bỏ thêm một ít đường trắng, uống vào có mùi thơm


ngát của quýt nhưng không có vị chua.


“Đi thôi, chúng ta đi qua kiểm an.” Karen nói.


“Ừm.”


Karen và Richard đi tới cổng phía Nam, phía trước có người đang xếp hàng,


nhưng cũng không có nhiều người, bởi vì vừa mới có một vị thí sinh trên người


xuất hiện một bóng đen sau đó trực tiếp bị hủy bỏ tư cách tham gia.


Vật dụng gian lận, không chỉ có riêng là những vật mang theo trên người, để lại


ở trong người, cũng không được.


Thật ra việc này là vẫn là vì phòng ngừa một vài vị phụ huynh sắp xếp “gian


lận” cho con cái nhà mình, có vài vị phụ huynh cấp độ cao, có muôn vàn cách


sắp đặt, tìm linh vật ký kết cái khế ước tạm thời giúp con cái nhà mình thông


qua kiểm tra cũng không tính là lạ lẫm gì.


Việc này cũng dẫn đến không ít người đang xếp hàng, không thể không rời khỏi


hàng, xem xét kỹ lại đồ đạc trên người và các thứ trong người mình.


Richard bị kiểm tra trước Karen, lúc đến phiên cậu ta, trước tiên là lấy giấy


chứng minh thân phận ra cho quan giám khảo kiểm tra, sau khi kiểm tra xong


giấy chứng nhận, đưa cho cậu ta một cái thẻ, chắc là số báo danh.


Sau đó là kiểm tra đồ vật mang theo người, Richard lấy từ trong ba lô của mình


ra một đống lớn đồ ăn nước uống, bàn làm việc lớn như vậy, một nửa đều bị cậu


ta chất đầy.


Quan giám thị cau mày hỏi: “Cậu đang đi picnic đấy à?”


Richard cười trả lời: “Ai, bà nội ở nhà tôi nhất định phải để tôi đem theo, không


có cách nào khác.”


Chờ đến sau khi kiểm tra xong toàn bộ đồ vật trên người, tiến vào trong một


trận pháp quét cả người, sau khi vượt qua trận pháp, còn có người chuyên môn


dùng tay tiến hành kiểm tra cả người từ trên xuống dưới, chia làm hai vị kiểm


tra viên nam và nữ riêng biệt.


Richard chủ động đi về hướng của nữ kiểm tra viên, nhưng nữ kiểm tra viên


không để ý đến cậu ta, cuối cùng chỉ có thể rẽ qua bên kiểm tra viên nam.


Trong toàn bộ qúa trính, bên cạnh hai bên còn có hai vị thần quan khác đang


đứng, ánh mắt bọn họ vô hồn, hẳn là đang dùng thuật pháp để quét nhìn các thí


sinh.


Linh vật trên người tên thí sinh lúc nãy bị thức tỉnh là do bọn họ làm.


Sau khi kiểm tra xong tất cả, cuối cùng thì Richard lấy được ba lô của mình.


Đến phiên Karen.


Karen đưa giấy chứng mình của mình lên, quan giám thị nhìn giấy chứng nhận,


nhìn nhìn lại Karen:


“Thần bộc sao?”


Karen nhẹ gật đầu.


“Cậu ngược lại là người khiêm tốn nhất.” Quan giám khảo cầm giấy chứng nhận


và một cái thẻ đưa lại cho Karen.


Hiển nhiên, quan giảm khảo cũng rõ ràng mặc dù phần lớn mọi người mỗi lần


tăng cấp đều sẽ lập tức đi đổi giấy chứng nhận, để có địa vị cao hơn và nhiều


tiền trợ cấp hằng tháng hơn, nhưng cũng có một nhóm nhỏ người lười đi đổi


giấy chứng nhận mới.


Ông ta đương nhiên sẽ không cho rằng Karen thật sự chỉ là thần bộc… Vẫn như


trước cảm thấy Karen có chút quá lười biếng.


Đồ đạc trên người Karen đều ở chỗ Richard, không có những vật khác để mang


lên bàn kiểm tra, đi qua trận pháp kiểm tra, lại đến trước mặt nhân viên kiểm


tra, nữ kiểm tra viên kia ngăn vị nam kiểm tra viên lại, tự mình bước lên trước


để kiểm tra Karen.


Trong quá trình này, Karen cảm giác được có hai luồng thần thức vừa thăm dò


vừa quét khắp người mình.


Nữ kiểm tra viên kiểm tra đến chiếc nhẫn của Karen, trên cổ cô ta có đeo một


tấm bảng, phía trên có thiết bị kiểm tra sự hoạt động của thuật pháp.


“Cái chiếc nhẫn bạc này rất đẹp.”


“Là ông nội tôi để lại.”


“Tốt, cậu có thể đi qua.”


“Cảm ơn, vất vả rồi.”


“Không có gì.”


Karen đi đến trước mặt Richard, Richard bất đắc dĩ nói: “Thật ra thì dáng vẻ


đẹp mắt cũng là gian lận.”


“Vậy bây giờ cậu có thể đi đề nghị quan giám khảo lấy hết máu bầm trên người


ra.”


“Ha ha.” Richard nở nụ cười, “Tôi số 189, anh số 13?”


“Số 13.”


“Tôi xong rồi.”


“Đừng ảnh hưởng đến tâm trạng của mình.”


“Được rồi, tôi đã hiểu.”


Hai người đi ra bên ngoài cung điện Tiranus, nơi này có một cái quảng trường


rộng lớn, trong sân rộng có một bức tượng đá cao lớn, điêu khắc một trong


những hung thú mà Trật Tự Thần Giáo phong ấn – Huyễn Ma. Compasini.


Bên trong quyển thần thoại tự thuật « Ánh Sáng Trật Tự », Compasini từng mưu


toan tạo ra một quốc gia huyễn tưởng ở một quốc gia, cuối cùng bị Thần Trật


Tự tự mình trấn áp.


Bên trong khu vực quảng trường có vẽ từng cái vòng tròn, bên trong là số báo


danh tương ứng.


Công việc kiểm tra an ninh còn cần một khoảng thời gian, Karen và Richard


cũng không vội vã bước vào trong vòng, mà là ngồi xuống trên bậc thang,


Richard lấy đồ ăn do bà nội cậu ta làm ra, trước hết để cho Karen ăn, còn cậu ta


thì để hai tay vào trong ba lô, dáng vẻ giả bộ như đang tìm đồ, trên thực tế là


đang xoay xoay khối rubic.


Tay phải Karen cầm bánh nướng ăn, tay trái rất tùy ý đặt ở trên đầu gối của


mình, bị ống tay áo rộng của thần bào che lại, vừa ăn vừa nhanh chóng sử dụng


khối rubik trong lòng bàn tay trái để tính toán.


“Trận pháp cường hóa Sheamus, có thể tăng cường sức mạnh của huyễn thuật,


vị trí mắt trận nằm ở trên bức tượng của Compasini, hiệu quả trận pháp sẽ từ


yếu đến mạnh, lại từ mạnh đến yếu, bởi vì được tăng cường khá nhiều, cho nên


gắng gượng vượt qua giai đoạn giữa là được rồi, nhất định phải cắn răng mà


chịu đựng.”


Karen nhẹ gật đầu, nói: “Phía dưới bức tượng của Compasini có khắc trận pháp


ở trong, trong thời gian kiểm tra sẽ có người phụ trách điều khiển, cho nên cái


quy luật cậu vừa nói cũng không xác định.”


“Tăng cường, ý của tôi nói là tăng cường, phía tổ chức cho phép xuất hiện một


vài trường hợp ngoài ý muốn, nhưng không có khả năng làm cho một đám


người đều nổi điên, thời gian và biên độ tăng cường của nó đều được giới hạn,


cho nên tôi nói không có sai, anh nghe tôi, tôi vừa mới dùng Rubik Thuật Khóa


tính toán xong.


Tin tưởng tôi, Karen, tôi là người chuyên nghiệp.”


Karen thở dài, nói: “Cậu nhìn con mắt của bức tượng xem.”


“Ừm? Thế nào?”


“Nó là có thể di chuyển.”


“Cái này…”