MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1057: Bắt đầu (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 1057: Bắt đầu (3)

1,170 từ · ~6 phút đọc

Gretchen hỏi: “Ngài là thấy được hình dáng của mình khi còn trẻ?”


“Ừm, có một chút, người trẻ tuổi này tên gọi là gì?”


Một quyển sổ ghi chép bay ra từ trong túi Gretchen, một chiếc bút lông ngỗng


lật ra quyển sổ ghi chép ra rồi bắt đầu tự động kiểm tra, rất nhanh tìm đến đáp


án, trên trang giấy kia, còn có phác hoạ chân dung của Karen, vẽ đến nỗi gần


như không có gì khác biệt với ảnh chụp.


“Căn cứ theo danh sách ghi chép, người trẻ tuổi này tên gọi Karen, Karen.


Silva.”


“Karen?” Creed có chút suy tư, “Cái tên này, có chút quen tai.”


Lúc này, một vị Chủ giáo ngồi ở hàng thứ hai đứng người lên, bước lại gần, nhỏ


giọng nói: “Thưa ngài, lúc còn ở Đảo Ám Nguyệt ngài còn từng tán thưởng qua


cậu ta.”


Vị Chủ giáo này là một thành viên trong đoàn đại biểu đến Đảo Ám Nguyệt


đàm phán đoàn, ông ta còn nhớ kỹ tình huống đêm đó, Ngài Hồng Y Giáo Chủ


bỗng nhiên dừng bước lại, nhắc đến một người trẻ tuổi tên là “Karen” trước mặt


mọi người.


“A, ta nhớ ra rồi.”


Thật ra thì trí nhớ của Hồng Y Giáo Chủ Creed rất tốt, cực kỳ tốt, mà ông ấy sở


dĩ sẽ nhớ tên của Karen một cách mơ hồ là bởi vì ông ta vốn không cho rằng


mình cần nhớ kỹ đến cái tên này.


Ngay lúc đó mình, cũng chỉ là bởi vì tên thần quan gọi là “Karen” này, dựa theo


«Điều Lệ Trật Tự » dạy dỗ vãn bối của Người Gác Cổng, ép cho Người Gác


Cổng đang tán gẫu phải nửa chừng rời đi để giải quyết mâu thuẫn trẻ con này,


làm ông ta cảm thấy rất thú vị mà thôi.


Dù gì thì một câu nói vô ý của lãnh đạo cấp cao cũng khiến cho cả đám người ở


phía dưới bắt đầu liên tưởng rất sâu xa, quan trọng nhất đó là, người phía dưới,


cũng không dám đánh cược hay đi hỏi ngược lại lãnh đạo rốt cuộc là đang ám


chỉ hay chỉ là đang nói đùa.


Chủ giáo Waffron còn muốn thể hiện một chút sự khó chịu của mình mà cố ý


không đưa tên của Karen vào danh sách, muốn nhìn xem thử vị đại nhân vật nào


sẽ đến hỏi thăm chuyện này, nhưng đợi đến khi Creed nói ra câu kia, Chủ giáo


Waffron không chỉ chủ động thêm tên của Karen vào, mà còn cho biết trước đề.


Gretchen xé tờ giấy thông tin của Karen xuống, đưa đến trước mặt của Creed.


Đây là lần thứ nhất Creed cẩn thận nhìn xem thông tin ghi chép về Karen tin.


“Thần bộc?”


Gretchen cười nói: “Có thể là vì lười đi đổi, loại hiện tượng này, cũng không


hiếm thấy.”


Hồng Y Giáo Chủ Creed mở miệng nói: “Phải có quy tắc.”


Moswat bên cạnh mở miệng nói: “Tôi sẽ truyền đạt cho các bộ ngành liên quan,


để bọn họ triển khai một cuộc vận động chỉnh đốn nhằm vào hiện trạng này.”


Gretchen nói phụ họa: “Hoàn toàn chính xác, làm như vậy mới có thể đảm bảo


cho thần giáo chúng ta có thể thăm dò rõ ràng tiến độ thực lực và tình hình phát


triển của các đại khu, cần tất cả đại khu cùng nhau phát động chỉnh đốn.”


“Ừm.” Creed nhẹ gật đầu, “Lý lịch của cậu ta, rất đơn giản.”


“Đúng vậy, có chút quá đơn giản, điều này có nghĩa có thể cậu ta là một thiên


tài chân chính.”


“Thiên tài chân chính, ha ha, bên trong Trật Tự Thần Điện từng lưu truyền ra


một câu chuyện kể như thế này, đã từng có một vị thiên tài lúc còn rất trẻ tuổi,


chống đối với một vị Trưởng Lão Thần Điện ngay trước mặt, khiến cho vị kia


Trưởng Lão Thần Điện kia tức giận đến nỗi mấy lần muốn vung tay lên, nhưng


cuối cùng, vẫn là thả tay trở về.”


“Câu chuyện này, tôi cũng có nghe qua.” Moswat nói.


“Mượn nhờ câu chuyện này, chúng ta nhìn xem thử người trẻ tuổi tên Karen này


rốt cuộc cậu ta sẽ có biểu hiện sẽ như thế nào đi. Còn có những tiểu đội nào


khác đáng chú ý không?”


“Có, còn có hai tiểu đội, tiểu đội số 1 và tiểu đội số 7…”


Gretchen bắt đầu giới thiệu rất kỹ càng cho Creed nghe.


Chờ đến khi mắt của Creed có chút nhắm lại, Gretchen biết ngài Hồng Y Giáo


Chủ đã hết hứng thú, vì thế cũng ngậm miệng lại.


Đầu ngón tay của Creed nhẹ nhàng gõ gõ lên tay vịn ghế, nói: “Ta phát hiện ra


một vấn đề.”


Moswat và Gretchen đều cầm sổ ghi chép của mình lên chuẩn bị ghi chép.


“Sự ngăn cách và khoảng cách giữa mỗi một bộ phận của Thần Giáo chúng ta,


có chút quá lớn, có lẽ làm như vậy có thể cam đoan chuyên nghiệp cùng với độ


tin cậy của riêng bọn chúng, nhưng trên trình độ nhất định lại dẫn đến sự mất


cân bằng của những bộ phận liên thông với nhau, nhất là giữa những người tuổi


trẻ.


Mỗi một hệ thống, và mỗi hệ thống trong một bộ môn, đều truyền lại trong một


vòng tròn nhỏ, thời gian lâu dài, chắc chắn sẽ xuất hiện đủ loại vấn đề.


Lúc trước khi ngài Đại Tế Tự Rasma còn tại chức, đã vạch nặng vấn đề về sự


gia tộc hóa của truyền thừa trong các bộ môn, không chỉ sẽ dẫn đến sự trì trệ


không phát triển của bộ môn, cũng sẽ suy yếu quyền lãnh đạo trực tiếp của Giáo


Đình.


Đại tế tự Norton trong hội nghị bàn tròn lần trước, cũng từng nhắc lại vấn đề gia


tộc hóa của những tổ chức trong Thần Giáo, cũng đưa ra chỉ thị phê phán rất


nghiêm trọng: Nếu hiện tượng này tiếp tục kéo dài, sẽ suy yếu sự phát triển của


Thần Giáo chúng ta.


Cho nên, ta đề nghị, những cuộc tuyển chọn tiến hành giữa các đại khu với


nhau, có thể không cần phải câu nệ ở hình thức, hàng năm đều tổ chức một lần,


người trẻ tuổi vừa đủ độ tuổi có thể nhờ vào phương thức này để hiểu rõ và


quen thuộc lẫn nhau, cũng có thể cho cho bọn họ thời cơ để lựa chọn lần thứ


hai.


Ta vừa mới nhìn thử, chức vị của những người trẻ tuổi ở độ tuổi này, không phải


dự bị thì là thực tập, cũng không thật sự nhận chức ở bộ môn, cũng nên cho bọn


họ cơ hội để lựa chọn một lần nữa, không phải sao?”