MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1061: Tiểu đội tinh anh (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 1061: Tiểu đội tinh anh (3)

1,582 từ · ~8 phút đọc

Trong lòng Karen không khỏi cảm khái: Nếu như những người trẻ tuổi này, đều


là thành viên của tổ chức mình thì tốt biết bao nhiêu.


Cho đến trước mắt, cũng chỉ có Ventura thì mình có thể lôi kéo vào, hai người


Bart và Blanche, thì là có bối cảnh Kỵ Sĩ Đoàn, cũng thật quá đáng tiếc.


Dùng loại thiên tài này để tạo thành tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật, đội trưởng Neo


gặp được, cũng phải chảy nước bọt xuống mà hâm mộ.


Bên này cục diện cơ bản đã ổn định, chỉ cần chờ đợi Bart tiếp tục tạo áp lực rồi


cuối cùng đánh vỡ giới hạn chịu đựng của Mac thì có thể giải quyết trận chiến


đấu này, cho nên Karen cũng không ra tay.


Anh ngẩng đầu lên, nhìn về phía bức tượng của Ogurev ở trên cao, Karen tin


tưởng, những vị lãnh đạo kia lúc này đang theo rõi tình hình của trường thi


thông qua con mắt của bức tượng, cho nên Lưỡi Đao Ám Nguyệt và Áo Giáp


Hải Thần của mình…


Dùng là có thể dùng, nhưng cũng không thể dùng quá rõ ràng.


Mặc dù mình đã tìm ra phương pháp để che đậy hình thái bên ngoài của hai loại


thuật pháp màu, nhưng đối với loại chuyện này tốt nhất là không nên mạo hiểm.


Karen nhìn về phía những tiểu đội khác, mọi thứ, đều cần so sánh để xem xét.


Phía bên mình chỉ dùng một nửa người đã có thể áp chế Mac dễ dàng, chỉ cần


tốn thời gian giải quyết chiến đấu, đây cũng không phải là mang ý nghĩa Mac


rất yếu, trên thực tế, mấy tiểu đội chung quanh đã bị Mac chơi đùa gà bay chó


chạy, cứ thế mà đánh ra tình thế ngang sức.


Nếu như ngay từ đầu không có sự bố trí tốt, hoặc là nói, không có người để bố


trí, đối mặt với loại huyễn thú tấn công tinh và sương độc cùng với phòng ngự


bằng lớp da mềm bên ngoài Mac, thật là có thể khiến người ta nhức đầu.


Nhưng Karen để ý đến, ở chỗ tiểu đội thứ nhất, vậy mà đã kết thúc chiến đấu,


tiểu đội sáu người, toàn bộ đều đang khoanh chân ngồi ở chỗ đó điều chỉnh


trạng thái.


Nhanh như vậy sao?


Một phương hướng khác, tiểu đội thứ bảy cũng đã kết thúc chiến đấu.


Đây là hai tiểu đội kết thúc chiến đấu nhanh nhất.


Nhưng mục tiêu thứ hai, cũng chính là huyễn thú Sagai, cũng không xuất hiện


trên khu vực của tiểu đội thứ nhất và tiểu đội thứ bảy.


Cho nên, nhất định phải đợi đến sau khi những tiểu đội khác đều kết thúc chiến


đấu, mới có thể bắt đầu vòng thứ hai.


Nói cách khác, kết thúc chiến đấu càng sớm thì có thể có thêm nhiều một chút


thời gian để nghỉ ngơi.


Có thể xem đây là một quy tắc rõ ràng, Karen vẫn không có ý định ra tay, bởi vì


trong lòng của anh đã có dự tính chung.


Rốt cục, cùng với âm thanh như một quả bóng bị nổ, cơ thể của Mac rốt cục


không chịu nổi áp lực nữa, nổ tung ra.


Mặc dù tiểu đội của Karen sử dụng thời gian chiến đấu không phải là nhanh


nhất, nhưng con Mac gặp phải tiểu đội của Karen, tuyệt đối là con chết một


cách tủi thân nhất.


Vừa ra khỏi cái vòng xoáy, đã bị giữ lại trên không trung, cho đến lúc chết.


“Ventura, Bart, lui về sau tiến hành nghỉ ngơi, trước khi những tiểu đội khác đều


giải quyết xong huyễn thú của mình, con huyễn thú thứ hai sẽ không xuất hiện;


Blanche, cô cũng nghỉ ngơi đi, không cần lãng phí sức lực để tăng tốc độ hồi


phục của bọn họ, dùng thời gian để nghỉ ngơi.”


“Vâng, đội trưởng.”


Ba người lên tiếng, toàn bộ lùi về phía trận pháp.


Lúc này, rốt cục Mas hoàn thành trận pháp mà mình bố trí, nhưng dưới sự yêu


cầu của Karen, trận pháp vẫn chưa được kích họat, vẫn ở trong trạng thái yên


lặng như cũ.


“Huyễn thú Sagai, dựa theo cấp độ trưởng thành để tính, hình thể lớn hơn Mac


từ gấp đôi trở lên, vẻ ngoài thoạt nhìn như là một con bạch tuộc, có rất nhiều


xúc tu, tinh thần lực cửa nó mạnh hơn so với Mac rất nhiều, mỗi một cái xúc tu


đều có thể dùng làm điểm khởi động tấn công tinh thần, mặt khác, nó còn có thể


phun ra nọc độc mang theo thuộc tính ô uế.”


“Ô uế?”


“Đúng vậy, đội trưởng, nhưng mà nọc độc của nó sau khi được rút ra, có thể làm


thành nguyên liệu thuốc rất quý.”


Karen nhẹ gật đầu, nói với Ashley: “Cô đã nghỉ ngơi tốt chưa?”


“Nghỉ ngơi tốt rồi, thưa đội trưởng.”


“Giang hai cánh tay của cô ra, cho ta xem một chút.”


“Được rồi, đội trưởng.”


Ashley xăn ống tay áo của mình lên, đặt hai cánh tay trước mặt Karen.


Karen quan sát một chút, chỉ chỉ vào hình xăm của một con Thằn Lằn Lửa, nói:


“Đợi chút nữa, triệu hồi nó ra.”


“Đội trưởng, nó không mạnh… Ngoại trừ trên thân nó có ngọn lửa rực cháy ra


thì nó cũng không có chiêu thức tấn công nào cả, nếu như không phải là bởi vì


nó không biết bay, vừa mới nãy tôi cũng sẽ không triệu hồi Tiên Đế, mà sẽ trực


tiếp triệu hồi nó.”


“Chọn nó, không có việc gì.”


Lúc này, tất cả tiểu đội đều đã kết thúc chiến đấu, có hai tiểu đội bị loại ở vòng


thứ nhất.


Một tiểu đội là phân nửa người bị trúng chiêu tấn công tinh thần, không có cách


nào thức tỉnh, dẫn đến dưới sự điều khiển của Mac, cả tiểu đội tự mình nội


chiến.


Một đội khác thì do không thể phá vỡ phòng ngự của Mac, bị Mac đánh bại


ngược từng người một.


Đội trước thì tự mình lựa chọn bỏ cuộc, đội sau thì là phía tổ chức tuyên bố bọn


họ bị loại, trong chốc lát, kết giới trong khu vực của hai tiểu đội kia co lại,


phong ấn hai con Mac kia.


Những tiểu đội còn lại, hoặc là dứt khoát lưu loát, hoặc không nhanh không


chậm, hoặc khó khăn không chịu nổi, đều hoàn thành vòng thứ nhất.


Sau đó, 18 tiểu đội tiến vào vòng thứ hai.


Phía trên, mây mù màu đen xuất hiện, bởi vì thao tác ngay từ đầu của tiểu đội


thứ ba dẫn đến bây giờ chỉ có thể dùng mây đen để làm tín hiệu đếm ngược thời


gian.


Bart, Ventura và Blanche đều đứng người lên, Karen thì mở miệng nói: “Các


người tiếp tục nghỉ ngơi, khôi phục trạng thái, Mas, bố trí lại một trận pháp cầu


nối tinh thần.”


Sau khi đưa ra mệnh lệnh xong, Karen nhìn thoáng qua Ashley, ra hiệu cho cô


đi cùng với mình.


Karen đi tới phía dưới mây đen, Ashley đứng ở phía sau anh.


Trong chốc lát, mây đen nứt ra để lộ một khe hở, một con bạch tuộc to lớn, chui


ra từ trong khe hở, “Oanh” một tiếng, đi tới trong kết giới.


Sau khi Huyễn thú Sagai hạ xuống, giương mười hai cái xúc tu của mình lên,


phát ra tiếng gào thét chói tai.


Hai tay Karen thả lỏng phía sau, xung quanh người nổi lên một lớp khói đen


dày đặc, cả người bắt đầu trôi bồng bềnh, hai chân cách mặt đất.


Trong khoảnh khắc, trên một trăm sợi xiềng xích bay ra từ trên người Karen,


phong tỏa và ngăn cản mỗi một cái xúc tu của Sagai, bao gồm cả đầu của Sagai.


“Oanh!”


Một tiếng vang lớn lại truyền đến, huyễn thú Sagai lúc trước vẫn còn vô cùng


phách lối đã bị một đống xiềng xích màu đen lít nha lít nhít áp chế trên mặt đất.


Ashley thấy thế, mở to hai mắt.


Vẻ mặt tương tự, xuất hiện ở trong mắt của những thành viên khác phía sau.


“Triệu hồi.” Karen nhắc nhở.


“A, vâng, đội trưởng!”


Ashley bắt đầu tiến hành triệu hồi, rất nhanh, hình chiếu của một con Thằn Lằn


Lửa xuất hiện, trên người của nó có ngọn lửa đang rực cháy, sau khi bò về


hướng của Sagai, ngọn lửa trên người nó cũng bắt đầu lan sang, gây tổn thương


kéo dài cho Sagai, thỉnh thoảng có bị có khói trắng tràn ra từ trên đỉnh đầu của


Sagai, nhưng so với hình thể tương đối khủng lồ của nó, vết thương này có chút


quá nhỏ bé.


Sagai phát ra phẫn nộ gầm nhẹ, cũng không biết được nó là bởi vì bản thân


mình không thể nào động đậy được mà thấy nhục nhã, vẫn là vì bị loại động vật


yếu đuối này tấn công mà cảm thấy nhục nhã.


Ashley lần nữa nhỏ giọng nhắc nhở: “Đội trưởng, sức tấn công của nó không


phải rất cao.”


Karen rất bình tĩnh mà gật gật đầu,


Nói:


“Không vội, từ từ mà đốt.”