MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1076: Sức mạnh của Thần khí (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 1076: Sức mạnh của Thần khí (2)

1,115 từ · ~6 phút đọc

Karen đưa tay bắt lấy cái ngón tay này,


Nói:


“Ngươi hãy yên tâm đi, một ngày nào đó, ta sẽ đến nơi mà gia tộc Ellen tìm


thấy ngón tay này để tìm ngươi, hi vọng ngươi vẫn còn có nhiều thứ thất lạc ở


nơi này, đừng để ta đi một chuyến tay không.”


Karen buông lỏng ngón tay ra, đi về hướng phòng sách, đứng trước của, đưa tay


gõ lên.


“Run run… Run run…”


“Vào đi.”


Karen đẩy cửa vào, nhìn Dis đang ngồi ở trong.


“Ông nội.”


“Ừm?”


“Cháu biết ngài thấy mệt mỏi, muốn ngủ một giấc thật ngon, ngài cứ ngủ đi,


chờ đến khi cháu trở về sẽ lại đánh thức ngài.


Cháu có thể cảm giác được sự kiêu ngạo của ngài, thật ra từ trong xương cốt


của ngài cũng kiêu ngạo giống như cháu vậy, cho nên tình cảm yêu hận của


chúng ta đều tùy ý như nhau vậy.


Puer đã từng nói qua, ngài thấy được bộ dáng của mình lúc trẻ trên người cháu.


Thật ra, cháu cũng vẫn luôn đang học tập phong thái kiêu ngạo và sự tự tại của


ngài.


Cháu đã rất may mắn, khi mở mắt ra trong thế giới này, có một người bề trên


như ngài vậy.


Cháu tin tưởng ngài thật sự xem cháu là cháu trai của mình mà che chở,


Bởi vì,


Cháu cũng đã sớm xem ngài là ông nội thật sự của mình.”


Nói xong, Karen rời khỏi phòng sách, đóng cửa lại.


Lúc đi ngang qua nơi bệ cửa sổ, phát hiện “Karen” kia vẫn còn đang đứng ở nơi


đó, chỉ có điều lần này là đang quay mặt nhìn về phía mình, mà không phải phía


ngoài cửa sổ.


“Ta thấy được sự đau khổ mà ngươi đã từng phải chịu đựng từ trên người của


Eisen, cho nên ta cảm thấy, cái chết đối với ngươi mà nói ngược lại là một sự


giải thoát, không phải ta cướp đoạt thân thể của ngươi, càng không phải ta đuổi


ngươi ra khỏi nhà, lúc ta tới thì nơi này vốn đã là một căn nhà trống.


Ta không muốn nói với ngươi những lời như ta thay thế ngươi thì sẽ nhận trách


nhiệm của ngươi, bởi vì ta hiện tại đã là Karen.


Đúng rồi, cơ thể của ngươi yếu ớt, đừng đứng gần bệ cửa sổ, ở đây gió lớn.”


Ngay sau đó,


Karen đẩy cửa phòng ngủ ra, chú Mason, thím Mary, cô Winnie đều còn đang


chờ ở bên trong.


Giang hai cánh tay ra, Karen ôm chú Mason một cái: “Chú, cháu rất nhớ chú,


chú là một người bề trên rất hài hước, chú cũng dạy cho cháu rất nhiều đạo lý


làm người.”


Karen lại ôm thím Mary: “Thím, thím rất xinh đẹp, cháu vẫn cảm thấy chú của


mình rất may mắn mới có thể lấy được thím làm vợ.”


Sau đó, Karen ôm tất cả mọi người, cuối cùng, nhìn xem mọi người:


“Ông nội đã từng hỏi nhiều lần, đã nghĩ kỹ chưa, khi đó ta vẫn luôn muốn ra


ngoài để ngắm nhìn cảnh vật.


Nếu như bây giờ, mọi việc lại có thể quay trở lại, lúc ông nội hỏi ta vấn đề


tương tự, ta không biết bản thân mình có thể nỡ lòng, rời đi Nhà Tang Lễ


Inmerais, rời đi phố Mink.


Ta, nhớ mọi người, rất nhớ.


Ta sẽ trở lại,


Sau khi ta đủ mạnh mẽ.”


Từ sau lần này, nội tâm của ta, sẽ không còn lỗ hổng.


Karen ngẩng đầu lên, đưa tay, búng một cái bên cạnh lỗ tay mình.


“Ba!”


…


Karen mở mắt ra, ở bên cạnh anh, Ashley đang nhắm hai mắt đứng yên không


nhúc nhích, các đội viên khác trong tiểu đội, cũng đều đứng ở yên ở chỗ cũ


không nhúc nhích.


Không chỉ có tiểu đội mình, mà tất cả mọi người của ba tiểu đội khác, cũng đều


đứng im ở nơi đó.


Từ từ,


Karen dời ánh mắt của mình, vào trên người con Pusien tựa như một hạt óc chó


khổng lồ kia.


Trong lòng của Pusien đã tuyệt vọng.


Huyễn thú, cũng có trí khôn, mặc dù chủng tộc của bọn chúng cũng không có


nhận thức về luân lý và xã hội như con người, nhưng chúng nó có được bản


năng sinh tồn.


Karen nhìn thấy, Pusien cũng nhìn thấy.


Pusien chỉ có thể nguyền rủa vận mệnh, vận mệnh để nó chọn một trong bốn, lại


chọn đúng chỗ này.


Vì cái gì hết lần này tới lần khác lại là mình, mà không phải ba con Pusien


khác?


Karen cúi đầu xuống, trông thấy có một sợi tơ màu trắng đang dính trên cổ tay


mình, một đầu khác của sợi tơ thì đang ở trên người của Pusien.


Nếu cẩn thận quan sát, có thể phát hiện trên người mọi người đều bị buộc bởi


một sợi tơ màu trắng, cũng đều kết nối với con Pusien ở trong khu vực kết giới


của mình.


Karen dùng một cái tay khác, cởi sợi tơ trắng ra, nắm trong tay.


Pusien không thể nói chuyện, không thể động đậy, nhưng Karen từ trên sợi tơ


trắng có thể cảm giác được đối phương đang cầu khẩn.


Không phải cầu khẩn Karen buông tha tính mạng của mình, bọn chúng vốn đã


rõ rằng, mình bị đưa ra đây thì tỉ lệ tử vong rất lớn, bởi vì bản thân bọn chúng


chính là hàng sử dụng cho vòng tuyển chọn này.


Nó là đang cầu khẩn, đừng dùng phương thức kinh khủng hơn cái chết để trừng


phạt nó.


Karen buông lỏng tay ra, sợi tơ màu trắng kia nhanh chóng thu về trên người


của Pusien.


“Ô ô ô ô……”


Âm thanh giống như một chiếc kèn hơi phát ra từ trên người Pusien, tràn đầy sự


giải thoát và cảm kích.


Sau đó,


“Oanh!”


Hạt óc chó khổng lồ, nổ tung.


Nó lựa chọn tự sát, mà lại là không chút do dự nào mà tự sát, cứ như đang sợ


Karen sẽ đổi ý.


Sau khi Pusien nổ tung, những người khác cũng chưa thức tỉnh, bởi vì năng lực


của Pusien chỉ là chất xúc tác, phản ứng của bọn họ, vẫn còn chưa kết thúc.


Karen suy đoán, có lẽ do mình, xuất hiện sai lầm, dẫn đến con Pusien của mình,


cũng đều xảy ra vấn đề.


Là người đầu tiên “Tỉnh mộng”, Karen lựa chọn yên lặng ngồi xuống, yên lặng


chờ đợ