MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1105: Trở về (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 1105: Trở về (3)

1,482 từ · ~8 phút đọc

Karen ôm Pall ôm lên để trước mặt: “Xem ra hôm nay thật sự là bị người ta đả


kích rồi, khóc hay chưa?”


“Không có!”


“Gâu!”


“Cô nên nói với tôi sớm một chút, lần sau nếu gặp chuyện gì tủi thân, nói sớm


với tôi một chút? Bây giờ đội trưởng đang nói chuyện với cô ta, tôi cũng không


tiện nhắc đến việc này.


Chờ lần sau đi, lần sau cô cố ý đi đùa cái cục bông bên cạnh cô ta, để đến lúc đó


cô ta lại trào phúng cô, tôi sẽ lấy cớ này để dạy dỗ cô ta một trận.”


“A… Làm vậy cũng không tốt lắm đâu.”


“Cô có thể nguôi giận là tốt.”


“Ta rất mau hết giận, ta cũng không muốn kết thù.”


Đúng vậy, cũng chỉ nhớ suốt trăm năm thôi.


Cô nếu là không ghi thù mà nói, vị nữ Trưởng Lão Thần Điện kia cũng sẽ


không bị ông nội treo ở trên thập tự giá.


Trước lúc ông nội ngủ say, cũng sẽ không còn nói với cô: Ta giúp ngươi trút


giận.


Pall nhìn Karen, hỏi: “Bây giờ cậu có thể đánh lại người phụ nữ kia sao, trực


giác nói cho ta, cô ta rất lợi hại.”


“Tôi không biết, đội trưởng cũng là phải trả giá rất lớn mới đánh bại cô ta,


nhưng thực lực cụ thể của đội trưởng, không có cách nào để cân nhắc.”


“Cô ta cũng chỉ là dựa vào con sinh vật cộng sinh kia mà thôi, chờ ta khôi phục


thực lực, cậu ngồi bên cạnh uống cà phê, một mình ta đánh bay bọn họ.”


“Ừm, nhất định.”


Karen sờ lên cái cằm Pall, trước lúc ông nội ngủ say cố ý dặn dò mình, cần


chăm sóc tốt cho Pall.


“Gâu!” Kevin nâng chân chó lên, vỗ vỗ bộ ngực của mình.


Alfred đang lái xe ho khan một tiếng, nói: “Kevin, không cần phải làm quá như


vậy.”


Karen đoán được Kevin vừa mới “Nói” cái gì, có lẽ giống như nói với Pall “Chờ


đến lúc khôi phục thì sẽ làm như thế nào như thế nào”.


Nếu như Ranedal khôi phục, một vị Tà Thần đứng ở đó, hình ảnh kia, có chút


đáng sợ đến khó có thể tưởng tượng.


“A, đúng rồi, đội trưởng vừa mới cho tôi biết, trời tối ngày mai tôi phải đến cao


ốc giáo vụ để tập hợp, đến đại khu Dinger.”


Pall nghe nói như thế, lập tức nói: “Trên đường chú ý cẩn thận.”


“Dùng trận pháp dịch chuyển đó, chỉ với thời gian một cái nháy mắt, đi công tác


được trả phí thuận tiện hơn nhiều.” Karen cười nói.


Pall gật đầu: “Đúng vậy a, cho nên không biết lúc trước Dis mượn trận pháp


dịch chuyển của Trật Tự Thần Giáo dùng thì rốt cuộc đã đi đến những chỗ nào.”


“Nhiều lúc, tôi cũng sẽ chờ mong đụng phải dấu chân mà ông nội đã từng để lại,


bởi vì nó cho tôi cảm giác thân thiết; nhưng vào một số thời điểm tôi lại không


muốn đụng phải, bởi vì trên một mức độ nào đó sẽ để tôi cảm thấy không thú


vị.”


Pall thở dài, nói: “Đừng lo lắng, cậu rất giống với Dis, thật đấy.”


Karen hỏi: “Đây là ý gì?”


“Ý của ta chính là, ông ấy hiểu cậu, tựa như là hiểu chính mình, cho nên, Dis sẽ


chú ý để cảm xúc này của cậu.”


…


Trở lại Nhà Tang Lễ, Karen đi vào phòng sách của mình, lấy từ trong ngăn kéo


ra một cuốn bút ký mới và một cây bút, tùy ý tô tô vẽ vẽ.


Quyển bút ký màu đen được cất giữ tỉ mỉ trong chiếc hộp để trên bàn sách


quyển kia, Karen đã không dám tùy ý phát họa vào nó giống như trước.


Karen trước hết viết ra lịch trình phải làm sắp tới:


Huấn luyện ở đại khu Dinger;


Cánh Cổng Luân Hồi ở Luân Hồi Cốc;


Hai chuyện này, cũng sẽ giải quyết trong nửa tháng này, bởi vì thời gian Cánh


Cổng Luân Hồi mở ra là cố định.


Những mục khác càng xa hơn thì một cái là thi thể của huyễn thú Compasini,


một cái khác là trục vớt đồng xu Varax.


Chờ đến khi mình trở về từ Cánh Cổng Luân Hồi, chắc là có thể chính thức đưa


vào danh sách việc quan trọng, cái trước thì đội trưởng biết vị trí, cái sau thì tự


mình biết vị trí, đều là hạng mục chỉ cần chuẩn bị kỹ càng thì có thể xuất phát.


Karen dừng một chút, phía sau Cánh Cổng Luân Hồi lại rẽ ra một dòng, viết:


Thành lập tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật của mình.


Việc này chắc hẳn phải hoàn thành ngay lập tức sau khi kết thúc thí luyện trong


Cánh Cổng Luân Hồi, hơn nữa còn phải bổ sung đủ đội viên, tốt nhất là nhận


thêm hai nhiệm vụ để không khí trong đội năng động hơn một chút, phong cách


của tiểu đội càng sớm thành hình thì hiệu suất làm việc về sau cũng sẽ càng


nhanh.


Nơi chôn xương của huyễn thú Compasino, có thể dẫn tiểu đội của mình đi, còn


về đồng xu Varax thì phải đánh lên một dấu chấm hỏi, dù sao thì mình đang


muốn độc chiếm cái đồng xu này, loại chuyện này sau khi công khai cũng


không tiện ra tay, cất giấu Thần khí một khi bị phát hiện thì cái giá phải trả, thật


sự là quá lớn.


Lại về sau, còn có hai hạng mục lâu dài hơn.


Một cái là Nghĩa Trang Của Thần có liên quan đến Tộc Thủ Mộ của Anita, cái


này cần Kevin phải khôi phục thêm một bước nữa mới lấy được vị trí cụ thể.


Một cái khác thì là nơi mà Thần Ánh Sáng mất tích, nhưng cái này còn cần Bá


tước Recar có thể thức tỉnh, mới có thể dẫn gã ta ra biển tìm kiếm.


Hai cái hạng mục này, không chỉ phải cân nhắc điều kiện thiết yếu, còn cần cân


nhắc thực lực của mình đến lúc đó có cho phép hay không.


Karen yên lặng nhìn xem những hạng mục mà mình viết ra, trong lòng bỗng


nhiên có nhiều loại cảm xúc, bởi vì anh rõ ràng, trong lúc này còn sẽ có những


chuyện khác xảy ra chen vào giữa như là đội trưởng bỗng nhiên nhận thêm


nhiệm vụ, muốn chắc chắn thì phải chờ đến khi đội trưởng lên chức trung đội


trưởng thì mới tuyệt đối không còn nhàn rỗi.


Sau khi Alfred gõ cửa phòng thì bước vào, đem một phần bản kế hoạch đặt ở


trước mặt Karen, là kế hoạch tổ chức tang lễ cho ngài Giotto vào ngày mai, cho


nên lúc này lên phải bắt đầu sắp xếp.


“Rất hoàn mỹ, anh có lòng rồi.”


Sau khi Karen xem xong nói, đồng thời cũng không nhịn được mà cảm khái ở


trong lòng, thái độ và tinh thần làm việc của Alfred, thật là ghê gớm, so sánh


với Alfred thì mình quả thực là nhởn nhơ đến nỗi cảm thấy tội lỗi.


“Ngày mai thiếu gia ngài cứ yên tâm chờ đợi đến lúc xuất phát, tang sự để tôi


phụ trách là được.”


“Xuất phát cũng không vội, ta sẽ ra mặt chủ trì lễ viếng, dù sao thì người ta là


cố ý bởi vì ta cho nên mới lựa chọn Nhà Tang Lễ này, ta không ra mặt thì cũng


không tốt.”


“Đúng, thiếu gia cân nhắc rất chu đáo, bây giờ thuộc hạ dẫn người đi chuẩn bị


tang lễ.”


“Được rồi, anh đi mau đi.”


Alfred không đi, mà là nhìn chằm chằm bản bút ký mới mở ra ở trước mặt


Karen.


“Đây không phải bút ký, là ta vừa mới tiện tay viết ra kế hoạch cho những việc


tiếp theo sẽ làm.”


Alfred mím môi, vào giờ khắc này anh ta rất giống với một đứa bé trông thấy


một món đồ chơi muốn mua khi đi mua sắm cùng với người lớn, muốn có


nhưng lại ngại không nói thẳng ra miệng.


“Vậy thì, nếu như anh muốn nhìn thì lát nữa tự mình lật xem.”


“Vâng, thiếu gia!”


Alfred tinh thần bừng bừng mà đi ra khỏi phòng.


Karen chuẩn bị đi tắm một cái rồi nghỉ ngơi, nhưng vào lúc này, trong phòng


sách bỗng xuất hiện ông lão tàn dư Ánh Sáng kia, ánh mắt của ông ta kinh ngạc


nhìn về phía Karen.


“Sao vậy?” Karen hỏi.


“Ta cảm ứng được, bản thân của ta trở về.”