MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1116: Bố cục (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 1116: Bố cục (2)

1,099 từ · ~6 phút đọc

Nhìn xem dáng vẻ hưng phấn của cậu ta, Karen không khỏi cảm thấy có chút


buồn cười, lúc vượt qua vòng tuyển chọn cuối cùng vậy mà ở trong phòng


khách sạn Ankara chịu đói đến lúc dự tiệc.


Nhưng là một trong những nhân vật chính trong buổi tiệc, làm gì có cơ hội để


ăn uống thỏa thích.


“Cho nên sau khi buổi tiệc tối kia kết thúc, cậu về nhà với cái bụng rỗng à?”


“Ừm, sau khi chúng tôi về nhà thì bà nội có nấu mì ống, ông bà nội tôi cũng


chưa ăn no, ở trong buổi tiệc bọn họ cũng không có thời gian rảnh, nhưng mà


đêm hôm đó cả nhà chúng tôi đều rất vui vẻ, ha ha.”


Karen uống một ngụm nước đá, gật đầu nhẹ.


“A, đúng rồi, đội trưởng, có cần tôi thông báo cho bọn họ một chút không, rằng


có thể kếu đồ ăn thức uống miễn phí?”


“Bọn họ biết, bọn họ cũng không quan tâm có miễn phí hay không.”


Ventura nghe vậy, gãi đầu một cái, nói: “À, đúng là như vậy.”


Bối cảnh gia đình của Ashley là sở nghiên cứu, Bart, Blanche và Mas thì bối


cảnh là Kỵ Sĩ Đoàn, địa vị của gia tộc cao vô cùng, bọn họ sẽ không thiếu


những thứ này, thậm chí lười đi lấy chút ích lợi nhỏ như vậy.


Giống như là Richard, tìm người trong nhà xin phiếu điểm một hồi thì tiền tiêu


vặt có thể nhẹ nhàng vượt qua mười nghìn rồi.


Ngược lại là Ventura, ông bà nội của cậu ta vẫn chỉ là nhân viên cấp cơ sở của


Trật Tự Thần Giáo, mặc dù đều là thần bộc, nhưng trợ cấp mỗi tháng của thần


bộc cũng chỉ có 100 phiếu Trật Tự, tính thêm phụ cấp công việc cũng sẽ không


dư ra được quá nhiều.


Mà gói thuốc trong tay của Karen kia, phỏng đoán cẩn thận giá của một gói đều


khoảng trên 500 phiếu trật tự, bốn gói thì cũng gần bằng tiền trợ cấp cả năm của


ông bà nội Ventura.


Dù vậy thì có vẻ Ventura chưa hề cảm thấy tự ti gì về bối cảnh của gia đình


mình, cho dù là lúc giao lưu với những thành viên khác trong đội, cậu ta cũng sẽ


không ngại nói ra những điều này, cũng sẽ không biểu hiện ra cảm xúc rất hâm


mộ đối với những người khác.


Karen cũng thấy ngại khi nói mình giống với cậu ta, bởi vì bản thân mình cũng


không tính là xuất thân từ “Gia đình bình thường”.


“Vẫn là nên đi thông báo cho bọn họ đi, gọi đồ ăn, rượu và thuốc lá, rượu và


thuốc lá có thể để tự mình dùng, còn sót lại thì thu gom về, đem đến chợ đen


bán lấy tiền xem như quỹ chung của tiểu đội.”


“Được rồi, đội trưởng.”


Ventura lập tức để đĩa đồ ăn xuống, đi ra ngoài gõ cửa.


Không bao lâu, cậu ta đã trở lại: “Đội trưởng, bọn họ đều đang gọi đồ ăn.”


“Ừm, cậu tiếp tục ăn đi.”


“Đội trưởng, ngài không ăn sao?”


“Ta vẫn chưa đói, ta đi nằm nghỉ một lúc, có việc thì gọi ta.”


“Được rồi, đội trưởng, ngài đi nghỉ ngơi đi.”


Karen đi vào phòng ngủ, nằm lên trên giường, nhắm mắt lại bắt đầu nghỉ ngơi.


Sau khi nghỉ ngơi chừng hai giờ thì nghe tiếng chuông cửa ở bên ngoài, chỉ


chốc lát, Ventura gõ cửa phòng ngủ:


“Đội trưởng, có người tìm ngài, là tiểu đội trưởng của tiểu đội còn lại.”


“Để hắn vào đi.”


“Được rồi, đội trưởng.”


Karen ngồi dậy khỏi giường, đi vào nhà tắm riêng để rửa mặt, trông thấy trên


bồn rửa tay có để một loạt chai chai lọ lọ, cầm lên một bình nhìn thử một chút,


là nước súc miệng, cũng thuận tay dùng một chút.


Sau đó,


Tại sao mình cảm thấy mấy thứ để trên bồn rửa mặt này cũng rất đáng tiền nhỉ?


Mỗi ngày nhân viên quét dọn của khách sạn có đổi mới không nhỉ?


Nhưng lấy đi những thứ này luôn thì hơi có chút quá đáng rồi?


Karen nhẹ nhàng gõ gõ trán của mình, sau khi mình lên làm đội trưởng, tại sao


càng ngày càng giống “Đội trưởng” rồi.


Chờ đến lúc ra khỏi phòng ngủ đi vào phòng khách, Karen trông thấy Muri


đang đứng ở đó, sau đó, Karen ngây ngẩn cả người.


Bởi vì anh trông thấy trên bàn trà chất đống 12 gói thuốc và 9 bình rượu!


Đám người bên hai căn phòng kia hiểu lầm rồi, có bảo các người đưa qua chỗ ta


vào lúc này đâu, mà lại rốt cuộc ai lại thu gom lại một chỗ như chiến lợi phẩm


thế này.


Muri nhìn bàn trà một chút, hỏi: “Karen, anh rất thích hút thuốc và uống rượu


à?”


Karen lắc đầu, hồi đáp: “Thu gom lại chờ đến lúc huấn luyện xong thì mang ra


chợ đen bán.”


Ventura rất bội phục mà nhìn đội trưởng của mình, mặc dù cậu ta sẽ không ngại


những việc này, nhưng mà đội trưởng nhà mình lại thẳng thắng đối mặt, cấp độ


của đội trưởng vẫn cao hơn mình rất nhiều.


Muri cười nói: “Ha ha, làm sao tôi lại không nghĩ tới loại phương pháp kiếm


tiền tiêu vặt này chứ, không được, bây giờ tôi phải gọi điện thoại để mấy người


trong đội cũng làm như vậy.”


Sau đó, Muri thật sự cầm điện thoại lên, gọi về phòng của mấy thành viên trong


tiểu đội mình, sau khi dặn dò xong, Muri để xuống ống nghe rồi nói với Karen:


“Tôi đên để mời anh ăn cơm, chỉ hai người chúng ta, chúng ta là tiểu đội trưởng


của mỗi đội, ta cảm thấy chúng ta hẳn là đơn độc trao đổi trước một chút.”


“Tốt, ta đồng ý, có điều nơi này còn có đồ ăn, chúng ta ngay ở chỗ này trò


chuyện đi, tránh lãng phí.”


“A, cũng tốt.”


Ventura đứng dậy, trước tiên thu dọn bàn trà sạch sẽ, lấy ra thêm mấy cái đĩa từ


trên xe đẩy đồ ăn rồi múc vài món ăn hương vị không bị ảnh hưởng bởi nhiệt


độ, lại rót hai ly nước đá để lên trên bàn.


“Đội trưởng, tôi đi tìm mấy người khác một chút.”


“Ừm.”