MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1119: Lớp học đầu tiên (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 1119: Lớp học đầu tiên (1)

1,120 từ · ~6 phút đọc

Câu nói sau cùng của Piro, khiến cho cả mọi người ở đây đều kinh hãi.


Để một tên thần bộc, đi phong ấn một vị Thần!


Hoàn toàn chính xác, trong câu nói này, đúng là mở ra “bố cục” rất toàn diện.


Chủ yếu là người thuật lại câu nói này, là giáo viên hôm nay của mọi người,


mặc dù ông ta không có tự báo chức vị của mình ra, nhưng sẽ không ai đi hoài


nghi địa vị của ông ta, người bạn “vừa thân vừa xa lạ” kia trong miệng của ông


ta, địa vị chắc chắn cũng cao tương đương.


Một lời nói giống nhau, nói ra từ trong miệng của những người khác nhau, cho


người nghe sự cảm nhận khác biệt.


Nhưng mà ở chỗ này, điều khiến Karen kinh ngạc không giống với những người


xung quanh, anh có một loại cảm giác mơ hồ, người bạn kia trong miệng của


Piro, có phải là ngài Hoven hay không?


A không, là ông Hoven.


Ông Hoven ghi lại trong bút ký trận pháp của mình, chia việc học tập trận pháp


thành năm giai đoạn, cơ sở sơ cấp, vận dụng trung cấp, dung hợp cao cấp, bố


cục tối cao;


Cấp độ cuối cùng là để trống, Karen cho rằng do ông Hoven miêu tả con đường


học tập trận pháp là vô tận.


Karen vừa mới hoàn thành cơ sở sơ cấp, đang học tập vận dụng trung cấp.


Nhưng anh cũng không phải không quan tâm đến những phần phía sau mà để


chúng phủi bụi, cũng không phải học được một cấp độ thì chạy đi tìm ông


Hoven để học cấp độ kết tiếp, bút ký đều đặt ở chỗ mình, làm sao mình có thể


nhịn được mà không xem trước?


Phần bút ký nói về cấp độ tối cao, khúc dạo đầu miêu tả bằng một câu nói: Bản


chất của trận pháp — Bố cục.


Trên phương diện cảm ngộ này, không thể loại trừ những người khác sẽ sinh ra


quan điểm và lý luận tương tự, thế nhưng là, ông Hoven đã thành công trên


phương diện thực tiễn.


Ở điểm này, con chó nhà mình kia có quyền lên tiếng nhất.


Một thần bộc của Nguyên Lý Thần Giáo, thật sự phong ấn một vị Tà Thần.


Mà lại, vật liệu và sự trợ giúp có thể sử dụng còn rất có hạn.


Nguyên vật liệu là một con chó vàng bình thường.


Người trợ giúp là một tên dị ma hệ Tinh Thần có thể bất phân thắng bại với một


vị thẩm phán quan phổ thông.


Loại cảm giác này, thật sự rất kỳ diệu.


Cái ông lão trong lần gặp mặt đầu tiên với mình lôi lôi kéo kéo để rồi ngã đập


đầu lên bàn thiếu chút nữa chầu trời, đã từng có quá khứ huy hoàng như thế.


Sau khi ông ấy bị “Thức tỉnh”, trong khoảng thời gian còn lại, vì mình mà viết


lại lại số bút ký nhiều đến nỗi chất đầy một cái rương lớn. Quả thực chính là


bảo vật vô giá thật sự.


Nhưng từ điểm này cũng có thể nhìn ra ưu thế của một người đã lựa chọn, từ


khi vừa mới bắt đầu đã nghiêm túc học tập nghiên cứu bút ký của ông Hoven,


học tập còn sớm hơn mình, chưa kể còn cực kỳ si mê, đó chính là Alfred.


Không hổ là có được Ánh Mắt Mị Ma, ánh mắt thật sự tốt.


Piro nâng cánh tay lên, nói: “Đương nhiên, bố cục mà ta nói đến, cũng không


nhất định là chính xác tuyệt đối, hệ thống truyền thừa trận pháp đã có niên đại


rất xa xưa, nhưng nó lại thường cùng với sự rung chuyển của thần giáo và thay


đổi của kỷ nguyên mà không ngừng thất lạc, bổ sung, nghiên cứu, lại thất lạc lại


bổ sung lại nghiên cứu tuần hoàn mãi.


Nhưng đối với các ngươi mà nói, ta hi vọng các ngươi có thể nhớ kỹ đáp án này,


bởi vì ta cảm thấy nó là đáp án chính xác, người bạn kia của ta cũng cảm thấy


chính xác.


Trên đời này vốn cũng không tồn tại sự tuyệt đối và vĩnh hằng, chúng ta cũng


chỉ cần đồng ý rằng nó chính xác trong khoảng thời gian này.”


Nói,


Trên đầu ngón tay của Piro xuất hiện một tia lửa,


Trong chốc lát,


Những cột băng khổng lồ dưới chân mọi người bắt đầu rực đỏ, mặt biển phía


dưới bắt đầu xuất hiện những cơn sóng mãnh liệt, tựa như núi lửa dưới đáy biển


sắp phun trào.


Trong lúc này, Karen trông thấy nơi xa ở dưới đáy biển, tựa như có một tòa kiến


trúc màu đen tồn tại.


Piro chú ý tới ánh mắt của Karen, cười nói: “Đó là nơi cần dùng đến cho


chương trình học tiếp theo của các ngươi, không phải chủ đề hôm nay của


chúng ta, đi thôi, ta lại dẫn các ngươi dạo chơi.”


Cột băng sụp đổ, tia lửa vẩy ra, nhưng cũng không làm cho đám người cảm thấy


nóng, lúc gần rơi vào trên người lại giống như là những con bướm đỏ tỏa ra đầy


trời, tạo nên không khí như trong giấc mộng.


Đúng lúc này, Mas, Digart và Pacio bỗng nhiên bắt đầu lùi lại, đồng thời kêu


gọi đồng đội của minh:


“Nhanh chóng lui lại!”


Karen cũng chuẩn bị lui lại, chợt cảm nhận được có gì đó không thích hợp.


Sự không thích hợp này đến từ cảm giác quen thuộc ở trong đầu của mình:


Sau câu mở đầu về bố cục ở trong « bút ký trận pháp của Hoven », tiếp theo đó


là một ví dụ ngược để đánh vào sự tự tin và lòng lạc quan mù quáng.


Ông Hoven: Bố cục là tựa như đứng trên ban công của một tòa tháp mình khổ


công xây dựng, nhìn xem phong cảnh bốn phía xung quanh, mà không phải


trong thời tiết mưa gió bão bùng, nằm trên mặt đất hay trong vũng bùn, hô hào


rằng mình đã nhìn thấy tất cả.


Cho nên, Karen không nhúc nhích.


Bởi vì anh cảm thấy vị giáo viên Piro, là muốn cho sau khi các học sinh rót vào


nhiệt tình, lại tưới cho bọn hắn một chậu nước đá hạ nhiệt một chút.


Karen không nhúc nhích, Ventura vẫn đứng ở sau lưng Karen cũng không nhúc


nhích, cho tới nay cậu ta đều làm theo Karen.