MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1160: Đây là để mua mạng của cậu (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 1160: Đây là để mua mạng của cậu (2)

1,182 từ · ~6 phút đọc

Nhưng mà, sự thật chứng minh, bọn họ thật sự là không có từ chối mệnh lệnh


này.


Bất kể là Ventura hay vẫn là Ashley và Bart, từ lúc vừa mới bắt đầu bọn họ đã


không nhắc đến bất cứ sự phẫn nộ nào đối với sự sắp xếp của phía lãnh đạo Trật


Tự Thần Giáo, bọn họ tới khuyên bảo và quan tâm mình, là được xây dựng ở


trên việc chấp nhận kết cục nghe theo mệnh lệnh, muốn thay thế vị trí này của


mình.


Ở trong nhận thức của họ, việc này là chuyện đương nhiên.


Ngay cả Muri, hôm qua sau khi cậu ta trở về nhà dùng chung bữa cơm đoàn


viên, xem ra bây giờ cậu ta cũng đã biết mình bị “sắp đặt”, cho nên cảm xúc


hôm nay có chút trầm lặng, nhưng cũng chỉ là trầm lặng mà thôi, người trẻ tuổi


từng chiến đấu rất lâu cùng với mình trong rừng dừa tối qua, thái độ hoàn toàn


cúi đầu khi đối mặt với sự sắp đặt này.


Cho tới bây giờ, Karen mới ý thức tới, sự lý giải của mình đối với Trật Tự Thần


Giáo, vẫn là quá phiến diện.


Nó không phải là một quốc gia, mặc dù nội bộ của nó được xây dựng rất giống


một quốc gia.


Nó không phải câu lạc bộ, mặc dù cách thức vận hành của nó rất giống với câu


lạc bộ và bang phái rất giống.


Nó càng không phải là hội của những người cùng ý tưởng, hội cùng yêu thích,


hay hội nghiên cứu.


Nó là một cái tông giáo, nó là một giáo hội. Lần tiếp xúc đầu tiên với nó là


thông qua thần quan đầu tiên mà mình từng gặp, là ông nội Dis của mình.


Lần tiếp xúc thứ hai là với Pavaro,


Lần tiếp xúc thứ ba là với đội trưởng.


Dis đã sớm là kẻ phản nghịch giáo hội, nếu như không phải ông nội ngưng tụ ra


ba mảnh Thần Cách, tội ác phản nghịch của ông ấy có lẽ cũng đã được ghi vào


sách sử để giảng dạy.


Còn Pavaro thì lại thuộc về một mặt “Nhân tính và phẩm hạnh”, bao trùm lên


“thuộc tính Giáo hội” trên người ông ấy, trong mắt của Karen, Pavaro càng


giống với cục trưởng của một cục cảnh sát, mà không phải là một cái tín đồ.


Đội trưởng, bây giờ càng lúc càng giống với một người thích tìm kiếm niềm vui


cho mình.


Thật ra, ánh mắt của mình vẫn là quá nhỏ hẹp, làm cho mình lầm tưởng những


gì mình đã trông thấy chính là toàn cảnh của sự vật.


Nhưng mà, sự thật cũng không phải như vậy.


Nếu như lúc trước đội trưởng không phải mù quáng mà hy vọng nhận được sự


công nhận từ giáo hội để có thể ở cùng với tiểu thư Irina, tiểu thư Irina cũng sẽ


không tự sát bởi vì không chờ được dung dịch làm dịu.


Nếu như Dis cắt chém gia tộc của mình ra khỏi giáo hội như trước đây thì cha


mẹ của “Mình” cũng sẽ không rơi vào kết cục kia.


Thậm chí ngay cả Pavaro, đêm khuya vừa phải nghe tiếng khóc nức nở của hai


đứa con gái vì đau đớn vừa phải tiếp tục từ chối giữ im lặng để có được tài


nguyên do những kẻ muốn bịt miệng ông ấy, đến cùng là nhân phẩm hay là lòng


trung thành với Thần Giáo đang níu giữ ý chí của ông ấy?


Từng tiếng ca ngợi Thần Trật Tự, nhưng thật ra là đang lần lượt tuyên thệ, lúc


thần cần ngươi, lúc thần giáo cần ngươi, ngươi phải kính dâng tất cả không cần


lý do.


Thậm chí, không cần một cái lý do,


Bởi vì Thần


Chính là lý do duy nhất.


Ông nội của Muri biết cháu trai mình bị chọn trúng, chỉ là gọi cậu ta về nhà ăn


xong một bữa cơm từ biệt rồi để cậu ta đi.


Cho nên, ông ngoại Deron của mình, cũng là một ông lão như thế sao?


Bởi vậy, bà ngoại, mới sẽ không nói cho ông ta rằng mình tồn tại.


Nếu như có một ngày, thần giáo cần Eisen, cần Richard phải làm những việc


tương tự, ông Deron cũng không cần hỏi lý do, có lẽ cũng chỉ có một bữa cơm


từ biệt, sau đó đưa con trai hoặc là cháu trai của mình đi ra ngoài, kính dâng ra


tất cả vì Thần Trật Tự vĩ đại.


Bỗng nhiên trong lòng Karen cảm thấy sợ khi nghĩ đến, hiện tại lại nhớ tới mình


thả lỏng tâm trạng lúc ở nhà Guman, tiềm thức cho rằng nơi này cũng là nhà của


người thân… Suy nghĩ này quả thực là tội ác đối với sự an toàn của mình!


Nhà Guman, không phải là nhà Inmerais, ông ngoại Deron càng không phải là


ông nội Dis.


Sự chênh lệch giữa hai người bọn họ, không phải là trên phương diện thực lực.


Karen cầm đùi gà trong tay, ánh mắt bắt đầu đảo qua những người trẻ tuổi đang


đứng ở bên cạnh mình vào lúc này, trong chốc lát, anh cảm thấy bọn họ thật lạ


lẫm.


Mình, lại cô độc như vậy, không, là không hợp với hoàn cảnh.


Ánh Sáng Thần Giáo tuyên truyền ánh sáng cho thế gian, Trật Tự Thần Giáo


tuyên dương Trật Tự cho nhân thế…


Mình chỉ nhìn thấy Ánh Sáng, mình chỉ nhìn thấy Trật Tự, chỉ nhìn thấy tín


ngưỡng;


Lại quên đi, phía trên của chúng lại còn có Thần.


Phía trên Tín ngưỡng, tại sao lại có thể có Thần? Khi Karen dùng thìa xúc cơm


cari, anh bây giờ rất muốn đưa tay chụp lấy một quyển bút ký, lại cầm lấy một


chiếc bút máy, sau đó viết lên trên thứ gì đó, nhưng nơi này là ở trên boong


thuyền giữa biển, cũng không phải là phòng sách của mình ở Nhà Tang Lễ


Pavaro.


“Cho tới bây giờ cũng không có Chúa cứu thế, cũng không có thần tiên ngọc


hoàn gì cả …”


Trong phòng sách của Nhà Tang Lễ Pavaro, Alfred đang ngồi ở đằng sau bàn


đọc sách của thiếu gia mà vừa ngân nga giai điệu của bài “thánh ca” do tự mình


biên soạn từ « Trích Dẫn từ thiếu gia », hoặc cũng gọi « Trích Lời Karen ».


Mặc dù nội dung phía trên sớm đã bị Alfred đọc ngược đọc xuôi trôi chảy,


nhưng quyển kia bút ký màu đen kia vẫn mở ra rồi đặt ở trước mặt như cũ, việc


này đối với Alfred mà nói, là một nghi thức không thể thiếu.


Bởi vì Alfred ghi chép và sửa sang lại mọi thứ, đều bắt nguồn từ những ghi


chép trên quyển bút ký màu đen này của thiếu gia.