MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1164: Xóa đi (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 1164: Xóa đi (2)

1,213 từ · ~7 phút đọc

Cơm trưa nhìn rất tinh xảo, nhưng hương vị có chút… tẻ nhạt.


Karen cảm thấy còn không bằng ăn đùi gà chiên ở lúc trên thuyền, bên ngoài


bọc bởi trứng gà và bột chiên giòn, cắn một cái thì còn thỏa mãn hơn mấy món


đồ ăn nhìn đẹp mắt nhưng lại chẳng ra gì này của Luân Hồi Thần Giáo.


“Đợi chút nữa cậu lại đi tìm bọn họ hỏi một chút xem có gì khác để ăn không,


những thứ này ăn quá nhạt nhẽo.”


Ventura gật đầu nói: “Ừm, còn không được nhiều lắm.”


Lúc thu dọn chén đĩa, Ventura mở tủ lạnh nhỏ trong phòng ra, hỏi: “Đội trưởng,


ngài có muốn nếm thử đồ uống của bọn họ không?”


Karen nhìn sang, đồ uống bên trong tủ lạnh nhỏ được chứa bằng những bình


thủy tinh, giống như là nước ép trái cây tươi, nhưng màu sắc lại rất rực rỡ, màu


hồng, xanh và tím.


“Cậu ngửi thử xem, là rượu à?”


Ventura lập tức cầm một cái bình rồi ngửi ngửi, hồi đáp: “Giống như có mùi


rượu, đội trưởng, nếm thử một ly không?”


“Được rồi, ta muốn uống nước đá.”


“Vâng, đội trưởng.”


Bởi vì khách sạn ở trên cao, mà những căn phòng đều được “Khảm” ở trên vách


đá, cho nên ở trên ban công cũng không lo có ai nhìn thấy gì.


Karen cởi đi quần áo, ngồi vào trong bồn tắm.


Ventura lập tức đưa tới một lý nước đá và một chút đồ ăn vặt cậu ta mang theo


đến từ căn cứ huấn luyện trong khách sạn ở đại khu Dinger.


Cậu ta vốn dĩ rất thân thiết với Karen, lúc ở trên thuyền bị Karen đạp thêm mấy


cái liên tục, cậu ta trở nên càng thân thiết.


Karen ngồi trong bồn tắm, uống nước đá, nhìn bầu trời tối tăm mờ mịt ở trước


mặt.


“Có phải tỉ lệ người tự sát ở nơi này rất cao không nhỉ?”


Karen nói một mình, ngâm mình không được bao lâu thì bước ra ngoài mặt áo


ngủ.


Bố cục hoàn cảnh vốn rất tốt, nhưng cảm giác bầu không khí quá áp lực, lúc đầu


ngâm mình trong bồn tắm là vì muốn thả lỏng, kết quả ở chỗ này lại giống như


đang ấp ủ cảm xúc tự sát cho người ta.


Có người phục vụ tới gõ cửa, Ventura mở cửa, một lát sau, Ventura đi đến trước


mặt Karen bẩm báo nói: “Đội trưởng, có một người tên là Peder muốn gặp


ngài.”


“Peder?”


Là người trẻ tuổi của gia tộc Simerson mà mình và Ophelia gặp phải lúc đi dạo


trên đảo Ám Nguyệt, a không, hắn ta là một tên biến thái.


Đối phương bị mình đánh gục, nhưng bởi vì bà của hắn là Người Gác Cổng


cuối cùng ra mặt nên cũng không thể giết hắn.


Hắn đến tìm mình để làm cái gì?


“Không gặp.”


“Vâng, đội trưởng.”


Ventura đi truyền lời.


Karen thì lấy một mặt dây chuyền rất tinh xảo ra từ trong túi của mình, cái mặt


dây chuyền này là tiền đèn bù mà Người Gác Cổng Romir đưa cho mình, bà ta


còn nói chờ đến lúc mình đến Luân Hồi Cốc thì có thể dùng thứ này mà đến tìm


bà ta.


Dù vậy thì Karen cũng không có hứng thú đi tìm bà ta.


Hiện tại anh chỉ muốn yên ổn mà hoàn thành cuộc thí luyện bên trong Cánh


Cổng Luân Hồi, sau đó rời khỏi Luân Hồi Cốc, trở về với không khí ẩm ướt và


lạnh lẽo của Wien.


Nếu như tất cả mọi việc đều có thể tiến hành một cách suôn sẻ, thì thật là tốt


biết bao.


Sau đó buổi chiều, Karen lại bắt đầu ngủ bù, Ventura cũng học theo mà bắt đầu


ngủ.


Lúc được gọi dậy đã là bốn giờ rưỡi chiều, Grovin muốn họp mặt.


Đám người tập hợp ở trong phòng của Grovin, không nói gì đến bất cứ thông tin


gì quan trọng, càng giống như là một người thấy nói mấy lời động viên cho học


sinh của mình trước kì thi sắp đến.


Có điều Grovin có một cái ưu điểm, ông ta nói nhảm cũng không dài lắm, sau


mười lắm phút đồng hồ thì buổi gặp mặt kết thúc, mà ông ta còn lấy ra một cái


hộp chất đầy phiếu Luân Hồi.


“Trị an ở xung quanh khu vực này cũng không tệ lắm, ban đêm các ngươi có thể


ra ngoài đi dạo thả lỏng, tỉ suất hối đoái thật ra cũng không có lợi lắm, nếu đổi ở


trên chợ đen thì tỉ suất tốt hơn, các ngươi có thể đổi phiếu Luân Hồi ở chỗ của


ta để ra ngoài tiêu xài.”


Đám người hơi nghi ngờ một chút, đều không nghĩ tới đoàn trưởng sẽ bỗng


nhiên thể hiện ra một mặt thấu hiểu lòng người như vậy.


Grovin nói bổ sung: “Dù sao thì có một vài người có lẽ không thể quay trở ra


được, vẫn nên dạo chơi một chút để tránh sau này có tiếc nuối.”


Nghe nói như thế, mọi người mới cảm thấy không khí bình thường lại, đều dễ


chịu hơn.


Tất cả mọi người đổi một chút phiếu Luân Hồi, ngay cả Ventura cũng đổi một


chút.


Chờ đến khi mọi người rời khỏi phòng của Grovin, lúc tất cả đang chuẩn bị ra


ngoài dạo phố, Karen nhét số phiếu Luân Hồi vào trong tay của Ventura, anh


vẫn muốn về phòng để ngủ hơn.


Nhưng tiểu đội Muri bên kia lại chủ động đi tới, nói muốn đi ra ngoài chơi bời


cho hết hứng, Karen trả lời: “Cũng đừng phá hư không khí tan thương cuối cùng


của hai người sắp chết chứ.”


“Không cần phải bi quan như thế, trên lý luận chỉ cần ném đồng xu mặt phải hai


lần liên tục thì chúng ta có thể còn sống sót.”


“Rất đúng.”


Karen nhẹ gật đầu, lấy ra đồng tiền xu mà Piro đưa cho lúc trước mà ném, là


mặt trái.


Karen nhặt đồng xu lên, lại ném một lần nữa, mặt trái.


Nhặt đồng xu lên lại ném thêm một lần nữa, vẫn là mặt trái.


Muri: “….”


Karen cười nói: “Ha ha, thậm chí cũng không chỉ ném có hai lần.”


“Anh cứ như vậy, dễ khiến cho tâm trạng chúng ta bi quan hơn đấy.”


“Ta và cậu cách xa nhau ra một chút đi, ta ném cho bản thân ta.”


Karen dời bước chân, ném tiền xu, mặt phải.


“Ta lại ném thêm một lần.”


Tiền xu rơi xuống đất, vẫn như cũ là mặt phải.


Karen cười nói: “Được rồi, ta thoải mái hơn rồi, còn cậu thì sao?”


“Càng khó chịu hơn.”


Lúc này, Karen trông thấy một cái người thanh niên đang đi tới, chính là Peder.


Ở sau lưng của Peder, còn có mấy tên hộ vệ đi theo.


Karen vội vàng nhặt đồng tiền xu lên, dùng ống tay áo lau lau.


“Quả nhiên, ở chỗ này lại nhìn thấy ngươi, Karen.” Peder mỉm cười nói