MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1168: Mở cổng (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 1168: Mở cổng (3)

1,270 từ · ~7 phút đọc

“Không nên nhìn nó viết cái gì và nói cái gì, nhìn nó làm cái gì, 6 đội, rất sớm


đã nói lên vấn đề.


Lúc trước có lẽ cũng không phải như vậy, lần này thành phần những người tiến


vào thí luyện phức tạp, cho nên chọn địa điểm khác nhau để tiến vào, lý do này


cũng rất hợp lý.


Kế hoạch ban đầu của chúng ta đó là hai tiểu đội sẽ tập trung cùng một chỗ, ba


nhiệm vụ, hoàn thành từ cao tới thấp, bây giờ đã đảo ngược, chứng minh rằng


phía trên thật ra biết rất rõ phải làm sao để điều khiển chúng ta làm việc.


Vốn dĩ cũng không cần trưng cầu ý kiến của chúng ta, bởi vì quy tắc là do bọn


họ quyết định.”


“Vậy phải làm thế nào?”


“Sau khi tiến vào trong Cánh Cổng Luân Hồi, nếu như hai tiểu đội chúng ta


không xuất hiện cùng một chỗ, vậy thì chuyện thứ nhất cần phải làm đó là xác


định an toàn xung quanh, sau đó dựa trên điều kiện đã xác định an toàn thì lập


tức để trận pháp sư trong tiểu đội bố trí trận pháp truyền tin để kết nối liên lạc


thông tin, sau đó xác định vị trí lẫn nhau, kế tiếp hoặc là xác định địa điểm để cả


hai tiểu đội cùng tiến đến hoặc là một tiểu đội giữ nguyên vị trí, còn một tiểu


đội khác di chuyển.”


“Được rồi, tôi đã biết.”


Karen nhìn xem ánh mắt của Muri, đưa tay, khoác lên trên cổ Muri, đưa đầu


nghiêng qua phía bên tai.


Muri không phản kháng, để cho Karen đưa miệng đến bên tai của mình.


Karen vỗ tay phát ra tiếng, tạo ra một kết giới đơn giản.


Các đội viên chung quanh thấy thế, toàn bộ nghiêng người qua.


Karen nhỏ giọng thì thầm vào tai của Muri: “Nếu như Gaitanbert và Fornites


thật sự vẫn còn tồn tại, trước lúc Gaitanbert tìm tới cậu, đi đến bên cạnh ta, ta sẽ


có thể giữ được mạng của cậu.”


Muri kinh ngạc nhìn xem Karen.


“Cậu không tin?”


“Tôi tin, mặc dù không có lý do gì để tin, nhưng nếu anh đã nói như vậy, tôi tin


rằng anh có thể làm được.”


Muri cười, “Tôi chẳng qua là cảm thấy việc này có chút hoang đường, thần giáo


từ bỏ tôi, ông nội cũng từ bỏ tôi, mà cuối cùng người quyết định giúp tôi, lại là


anh. Anh có biết không, từ lúc ở trên biển, tôi dường như đã ở ngay biên giới


của sự lạc lối.”


“Kiên định tín ngưỡng của cậu đi, Muri.”


Karen buông tay ra, hai người kéo giãn khoảng cách, kết giới đơn giản bị loại


trừ, Karen nói với Muri, cũng như nói với tất cả mọi người ở đây: “Mặc kệ ở


nơi nào, mặc kệ vào lúc nào, các ngươi, mãi mãi cũng có thể tin tưởng vào Trật


Tự.”


Xe ngựa dừng lại, phía trước, là một tòa đài cao, chỉ có điều là bậc thang của nó


cao đến mức kinh hãi, mỗi một bậc thang đều cao tới mấy chục mét, bọn chúng,


là nền móng của Cánh Cổng Luân Hồi.


Bart cảm khái nói: “Di tích của Thần, quả nhiên không phải là chuẩn bị cho


người thường.”


Ashley trêu chọc nói: “Cũng giống như việc tính thực dụng càng thấp thì tính


nghệ thuật sẽ càng cao, không phải sao?”


Đám người bước xuống xe ngựa, bắt đầu xếp hàng.


Bên cạnh còn có hai chiếc xe ngựa lớn, một chiếc là của mười hai người bên


phía Luân Hồi Thần Giáo, chiếc còn lại là gồm người của 6 Thần Giáo chính


thống khác tạo thành một đội.


Khoảng cách giữa mỗi bên cũng không phải là rất xa, nhưng lúc này không có


người muốn chào hỏi.


Bên ngoài, còn có rất nhiều người, thần quan của các Thần Giáo, phóng viên


ngoại trú. Còn có rất nhiều tín đồ của Luân Hồi Cốc, một mảng lớn đen nghịt


người, mỗi một lần Cánh Cổng Luân Hồi mở ra, ngày này đối với các tín đồ


Luần Hồi mà nói thì đều là một ngày lễ cực kỳ quan trọng


“Đùng! Đùng! Đùng! Đùng!”


Nhịp trống nặng nề vang lên.


Mặt đất phía trước bắt đầu sụp đổ, năm tên người khổng lồ màu trắng bạc đứng


lên từ dưới đất, con mắt của những người khổng lồ tuy mở ra, nhưng trong hốc


mắt chỉ có một màu xám xịt.


Phía sau lưng của bọn chúng có gắn một chiếc lồng kim loại, là một chỗ ngồi.


Bart mở miệng nói: “Vũ khí chiến tranh của Luân Hồi Thần Giáo… Kẻ Khổng


Lồ Lạc Lối.”


“Lúc chiến tranh có từng xuất hiện không?” Karen hỏi.


“Đã từng xuất hiện, ở một khu thánh địa, từng xuất hiện mấy chục con, nhưng


Luân Hồi Thần Giáo tựa hồ đã quên mất làm sao để phối hợp sử dụng bọn


chúng, vậy mà để cho mấy chục con cùng chủ động lao về phía Kỵ Sĩ Đoàn của


chúng ta để tấn công, ngay cả áo giáp cũng không mặc lên cho bọn chúng.


Sau đó, chạy được nửa đường thì bị máy bắn đá bắn thành một đống thịt băm,


một chút hiệu quả cũng chả có.”


Lúc này Mas phụ họa nói: “So với trận pháp bị thất truyền, nghệ thuật chiến


tranh bị thất truyền thì càng nghiêm trọng hơn.”


Bart mở miệng nói: “Đúng vậy, nghệ thuật chiến tranh cho dù có biến chúng


thành câu chữ mà ghi lại ở trong sách vở, cũng rất khó phát huy ra hiệu quả thật


sự, thậm chí nếu không cẩn thận, sẽ còn có tác dụng ngược.”


Karen hỏi: “Vậy chiến tranh lần trước…”


Bart nhỏ giọng nói: “Đội trưởng, tôi có nghe cha tôi đề cập đến một câu, trong


“Ngày đầu chiến tranh”, ngay cả đoàn trưởng đều cần phải báo cáo tình hình


của cuộc chiến cho người khác, ngài cảm thấy, có thể để cho đoàn trưởng hiện


tại của Kỵ Sĩ Đoàn phải nghe theo chỉ huy, sẽ là ai đây?”


Để cho các quan chỉ huy có kinh nghiệm chíến tranh đã chết đi không biết bao


lâu mà phục sinh… Để chỉ huy cuộc chiến bây giờ.


Cho nên, Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất không chỉ có cất giữ sức mạnh của Trật Tự Thần


Giáo… Mà còn có kinh nghiệm và trí tuệ.


Năm người khổng lồ màu bạc đưa lưng về phía đám người, sau khi ngồi xổm


xuống thì nghiêng người về phía trước, đặt cái trán xuống mặt đất, hai tay lật


nghiêng, lòng bàn tay hướng lên đặt sát dưới mặt đất, tạo thành một lối đi từ


lòng bàn tay theo lên cánh tay rồi đến chỗ ngồi phía sau lưng.


Năm người khổng lồ, tương ứng với năm tiểu đội.


Karen và Muri liếc nhau về sau, sau đó mỗi người dẫn đầu tiểu đội của mình đi


lên chỗ ngồi trên lưng của người khổng lồ.


Người khổng lồ từ từ đứng chân lên, giống như là người bị gù vậy, duy trì sự


thăng bằng cho các hành khách phía sau lưng, sau đó dùng hai tay và hai chân


bắt đầu bò lên những bậc thang cao ngất kia.


“̀m!”


Cùng lúc đó, Cánh Cổng Luân Hồi, từ từ được mở ra